Page 227 - nguoi anh hung chan dat
P. 227

228                        T rú c   P hư ơ ng





             Ngay lúc đó thì có thằng bé,  con  trai  thứ bảy của người anh  thứ Hai
       của  Bảy bước vô,  hỏi  bà nội:

             -  Ở  nhà  mình  sao  thứ  nào  cũng  có  mà  không  có  thứ  Bảy vậy  Nội.
       Con  có  chú  Ba,  cô  Sáu,  cô  Chín,  chú  Mười,  chú  út,  còn  chú  Bảy,  hay  cô
       Bảy thì  không.  Tại  sao  vậy Nội?
             -  Con  à...  con  không có  chú  Bảy,  cô  Bảy.

             -  Nội  có  đẻ  không  mà  hổng  có...?
             -  À...  Nội  có  đẻ  nhưng  mà  nuôi  không  được...
             -  Trai  hay gái vậy Nội?
             -  À...  trai,  Nội  đẻ  con  trai  nhưng  mà  nó  thiếu  tháng  nên  nuôi
       không  được...

             -  Tội  nghiệp  ghê  hén.
             Bất thần một tên tê' ấp đi cùng tên bình định  nông thôn mặc đồ đen,
       đội nón bo  rộng bước vào  nhà rồi  cười khây,  nói chen vào câu chuyện của
       bà  nội  với  thằng  cháu  trai  8  tuổi.

             -  Bà  nội  mầy  nói  gạt  mẩy  đó.  Mầy  có  chú  Bảy,  theo  Việt  Minh,  đi
       tập kết ngoài  Bắc.  Nhà nầy có tới 4 thằng con, 2  thằng cháu,  tính trong họ
       thì  cả  chục  thằng  đi  theo  Việt  Minh  -  Việt  Cộng  lận.  Chú  út  mầy thì  toi
       mạng  rồi.  -  Hắn  rướn  khuôn  mặt  rắn  lục  đểu  cáng  nhìn  bà  mẹ  -  Có  phải
       không  bà  Ba,  ông  Ba?  Tôi  kêu  bà  gọi  mấy  thằng  con,  cả  mấy  thằng  cháu
       nữa,  về  mà  chiêu  hổi,  sẽ  được  chính  phủ  Quốc  gia  khoan  hổng.  Ở  trỏng
       riết  rồi  hổng có  cơm  để mà  ăn,  quần  áo  để mà  mặc,  sống  như  chuột  như
       chổn  đó.  Người  ta chiêu hồi  đầy,  ai cũng được  sung sướng,  sao  hai ông bà
       cứng  đầu,  cứng  cổ,  không  chịu  kêu con, kêu  cháu  nó   về?
             Ồng  Ba  -  cha  của  Bảy trở cơn,  ho  như đuổi  hai vị  khách  không  mời
       mà  đến  kia.
             Tên  bình  định  nói  thêm,  đúng  bài  bản  “Xây  dựng  nông  thôn”  được
       đào  tạo  ở Vũng Tàu:
             -  Cộng  sản  sắp  đến  ngày  tàn  rồi,  cháu  khuyên   hai  bác  nên  an tâm
       mà  sống với  chính  nghĩa  Quốc  gia.  Có  đi  thăm,  hay   viết  thơ  nhắn  gởi  gì
       cũng  nên  kêu  mấy  anh  ấy  về  ngoài  nầy  sống  cho  nó  khỏe.  Dại  gì  mà  ở
       trong  đó  cho  khổ.  Dạo  nầy Việt  Cộng  như  chuột  mùa  nước  nổi,  trồi  đầu
       lên  hết  rồi,  hang  cũng  không có  mà  ở chớ nói gì  đến  đất,  đến  dân.  Chính
   222   223   224   225   226   227   228   229   230   231   232