Page 237 - nguoi anh hung chan dat
P. 237
1
238 T rú c Phương
- Ba nín đi... Mỹ ném bom ba làm ba đau à...?
- Con trai... Ba chỉ thương con trai của ba thôi...
Bảy bế con trai ra, tắm rửa cho nó, nhờ các chú bác sĩ khám xem
cháu có bị đau ngực vì bom ép không, rồi đi lấy cơm tập thể về để hai cha
con cùng ăn. Dưới ánh sáng leo lét của chiếc đèn dầu khi trời vừa sụp tối,
thằng bé vẫn nhìn ba cười và khen cơm của ba ngon.
- Không có em Quân ăn cơm ngon với con...
- Con ăn ngoan. Mai mốt sẽ có lương khô sô cô la dành cho em.
- Dạ...
Tối, hai cha con ôm nhau ngủ. Giấc mơ của con trai làm hai cha
con giữa khuya lại thức.
- Con sao vậy?
- Con thấy máy bay Mỹ lao vào con.
- Không sao đâu. Có mấy chú đón bọn Mỹ trên trời rồi, nó không
dám bay lại chỗ hai cha con mình đâu. Con trai ngoan, ngủ đi, ba yêu.
- Dạ...
Đó là cách của một đứa bé lớn lên ở Việt Nam mà không có đứa
trẻ ở Mỹ nào được biết. Mà chúng nó biết cũng không để làm gì. Vi người
lớn như Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, hay tổng thống Mỹ đều gật đẩu cho
những người lớn là phi công Mỹ mang bom đến đất nước nầy để trút lên
đẩu những đưa trẻ Việt Nam, trút lên cả bữa ăn giấc ngủ Việt Nam.
Sáng sớm dậy, vừa ăn điểm tâm với ba xong, bé Hùng lấy chiếc mũ
rơm mấy chú phi công vừa tặng, đội lên đẩu, cười nói với ba tíu tít như
chim non hót vui buổi sáng:
- Ba đi làm việc với mấy chú đi. Ba đi đánh máy bay Mỹ đi. Con
ở nhà trông nhà, Mỹ nổ bom nữa thì con chui vô hầm, ba đừng lo cho
Hùng. Hùng không sợ bom Mỹ nữa đâu.
- Ổ, con trai của ba gan dạ lắm, lì lắm, ngoan lắm. Cứ nghe thấy
tiếng còi hụ mà ba chưa kịp về thì con chui xuống hẩm như hôm qua vậy.
Thằng Mỹ không làm gì được mấy chú và hai cha con ta đâu. Ngoan.
- Dạ. Con chào ba...
___________________________________ ___________________________ — _______________________ JÊ

