Page 232 - nguoi anh hung chan dat
P. 232
Người an h h ù n g c h â n đ ất 233
Người em thứ Mười của Bảy lại vô tù với tội nặng hơn. Các bác sĩ tâm
thẩn bảo vệ anh, có đơn xác nhận anh bị bệnh tâm thẩn, nhưng chính
quyền sở tại cứ đưa anh nhập lính, mới ra sự thể như vầy:
- Nó điên mà nó cũng điên khôn: hai lẩn lấy súng cho Cộng sản rồi!
Lần nẩy thì cho nó ở tù mọt gông luôn, xem nó còn đường nào làm lợi
cho Việt Cộng nữa không cho biết.
Ông Ba nghe nói con trai mình vô tù, ngoài những lúc chịu hình
phạt, còn lại thì nó vẫn cười giỡn tối ngày, nên ông cũng lấy làm vui. Ông
cười mà nói với bà:
- Thằng Mười nhà mình ngon cũng không thua gì mấy anh nó. Điên
mà cũng điên khôn. Được, tôi chịu thằng khật khờ của nhà mình lắm.
- Tôi chỉ sợ nó bị tra tấn...
- Nó lì lắm. Mà nó có biết gì đâu để mà khai với báo. Nó hứng lên
là nó làm chớ có ông Cách mạng nào tổ chức nó đâu.
Lại một ni cô ghé nhà cùng với túi nhang cúng Phật:
- Con chào hai bác. Hai bác khỏe không?
- Thưa sư cô, sư cô là...?
- Con là con nhỏ ngày xu'a hay đi bơi xuồng giăng câu trể cá lòng
tong với anh Bảy nhà bác mỗi mùa nước lên. Con có chổng khi ảnh
đi tập kết. Chồng con bị bắt quân dịch, chết trận. Ba năm sau con lại
lấy chổng, cũng anh lính Quốc gia. Sống với nhau chưa được 6 tháng,
anh ấy lại tử thương trong một lần bị bên kia pháo kích. Nghĩ số mình
không được đường chồng con nên cháu vô chùa, rồi trở thành sư cô lúc
nào không biết.
- Vậy ra cháu là con Bé Năm xóm trên mà thằng Bảy nó thích
ngày xưa...
- Dạ. Hôm rồi lên Sài Gòn học đạo nhân mùa Kiết hạ, con được
người quen cho hay có nhìn thấy anh Bảy nhà mình trên mặt nhật trình.
- Cháu nói... - Bà Ba nhìn ra cửa, mắt dáo dác sợ có người nghe,
đoạn kề miệng nói nhỏ vào tai người khách nâu sổng - Cháu nói gì về
thằng Bảy nhà bác vậy?
- Hình anh Bảy trên nhật trình, oai lắm!

