Page 236 - nguoi anh hung chan dat
P. 236
Người anh hùng ch ân đất 237
- Nín, ngoan, anh Hai thương...
Rồi hai anh em nó chia tay nhau cùng những đứa bạn bên kia đường
đang vẫy tay về phía nó. Đám người lũ lượt kéo nhau đi sơ tán lần thứ hai
khi có cuộc chiến tranh bạo tàn trở lại.
Vừa về đến đơn vị, để con lại trong phòng, Bảy chạy ra chỗ chỉ huy
thì giặc ào ào kéo tới, trận bom bừa của một bầy cường kích F-105 đời
mới lướt ngang sân bay và khu ngoại vi có nhiều hầm trú ẩn dành cho
phi công và nhân viên mặt đất của sân bay. Ngớt một đợt bom, Bảy nhăn
nhếu, phủi bụi đất chạy về chổ hầm trú ẩn đã chỉ cho con. Một cảnh
hoang tàn của thời tiền sử. Bảy lặng người, nước mắt chực trào ra, cất
tiếng gọi con thật to:
- Hùng ơi! Con ơi...!
-...!- Im lặng.
Bảy lao vào căn trại dã chiến lợp lá và đất đang sập đè lên miệng
hầm. Bên ngoài là những tiếng la gọi, tìm nhau của các nhân viên mặt đất
và các kíp trực. Khi Bảy sắp líu lưỡi, cổ họng muốn nghẹn lại thì anh nghe
tiếng con trai mình gọi ra từ trong khói bụi:
- Ba... Con đây...
- Con trai... Con...?
- Con bị Mỹ nổ bom...
Bảy trào lại cửa hầm, đưa tay kéo mạnh mầy lớp cây lá, đất khô, cát
đá, bùn sình đổ ụp lên miệng hẩm, miệng vẫn mếu mó gọi về phía con:
- Con trai... Con không sao chứ?
- Con không sao... Con thở không được...
Khi vạch được miệng hầm, đưa tay vào bế con, Bảy không biết rằng
mình đã rơi một giọt nước mắt.
Vẫn im lặng không nói thành lời. Bảy ôm siết lẩy thằng con như
sợ nó lọt khỏi tay mình. Còn thằng bé thì cứ gục đẩu vào ngực ba, nghe
ngực ba có mùi khói khét.
- Ba... Ba có sao không? Mỹ có nổ bom ba không?
-...!- Mãi một lúc thằng bé Hùng mới nghe ba nó trả lời - Ba không...

