Page 233 - nguoi anh hung chan dat
P. 233
234 T rú c P hư ơ ng
- Nó đâu có ở Sài Gòn. Bác nhớ là nó đã đi...
- Đi ra miền Bắc. Sau đó ảnh trở thành phi công. Ảnh bắn rớt nhiều
máy bay Mỹ lúc đánh nhau trên trời, được phong anh hùng, được Cụ Hồ
tặng thưởng huy hiệu, rồi nhiều thứ gì gì nữa đó. Báo Sài Gòn lấy tin tức
từ báo nước ngoài bên Tây, bên Mỹ, nên có hình của anh Bảy mà đăng lên
nhựt trình xứ mình. Con có đem tờ nhật trình đó về đây.
Sư cô nói xong, vội lấy tờ báo từ tay nải màu nâu, đưa cho bà Ba,
rồi sau đó là ông Ba xem.
Đúng là thằng Bảy Sún, Bảy Đầu Giổ của hai ông bà rồi. Cái miệng
nó đấy. Cái mặt nó đây. Con mắt nó đây. Cái thằng cưỡi bò cưỡi trâu đánh
trận giả khiến con người ta chảy máu đầu; cái thằng lặn xuống sông rồi
làm cả xóm mất hồn, mất vía lặn mò đến quá nửa đêm; cái thằng nghe tin
ba má đi nói vợ cho vội bỏ nhà trốn theo Kháng chiến...
- Ông ơi, đúng là thằng Bảy nhà mình... Nó đội mũ nhà binh mà
nhìn nó vui và giống ông dữ lắm...
Đến khi ông Ba tay run run đỡ lấy tờ báo như là báu vật đưa lên
thật sát đôi mắt già của mình để nhìn xem thằng con 16 năm phiêu bạt xứ
người tự dưng lại thành người vang danh thế giới vì tài bắn máy bay Mỹ.
Ông Ba đột nhiên quỳ xuống, trông về hướng Bắc mà nói nghẹn
ngào rồi cúi lạy:
- Thằng Bảy nhà mình thành tài như vậy là nhờ ơn đồng bào miền
Bắc, nhờ ơn Cụ Hồ...
Rổi cứ thế ông tưởng tượng ra miền Bắc, tưởng tượng ra Bác Hồ
râu tóc bạc phơ mà lạy, lạy chấn thành như lạy ông bà, cha mẹ mình,
khuôn mặt ràn rụa nước mắt.
Bài báo nêu rõ ý kiến bình luận của phóng viên phương Tây và cả
phóng viên Mỹ về tài lái máy bay MiG-17 của Liên Xô mà bắn hạ 7 chiếc
máy bay tối tân hiện đại của Mỹ, và khẳng định rằng: Không quân Mỹ
không những không tiêu diệt được lực lượng không quân bé nhỏ, mỏng
manh của Cộng sản Bắc Việt trong vòng 9 tháng theo dự đoán của một
viên tướng 3 sao Mỹ, mà còn thua, thua đến nặng nề, nhục nhã trước
những chàng trai dũng cảm tài ba mới ngày nào là những người nông dân
chân đất...

