Page 235 - nguoi anh hung chan dat
P. 235
TIẼP TỤC CUỘC CHIEN TRÊN BAU TRỜI
ồi một ngày chờ đợi đã không đến: bọn bất nhân trong Nhà
R
Trắng và Lầu Năm Góc lại hùa nhau tráo trở, không ký kết
Hiệp định Hòa bình Paris sau khi đôi bên đã ký tắt, lại manh
tâm mở rộng chiến tranh đánh phá miền Bắc lần hai, khiến Nguyễn Văn
Bảy và anh em trong đơn vị phải khẩn trương trở lại với công việc của
thời chiến cùng tinh thần quyết đánh, quyết thắng ngày xưa.
Hai đứa con, Bảy phải mang vào đơn vị thằng lớn. Thằng con thứ
hai, chưa tròn một tuổi thì theo mẹ, bám lại vùng lân cận xung quanh
Hà Nội những ngày Mỹ tái oanh tạc miền Bắc. Chúng nó ngây thơ quá
để có thể hiểu được rằng vì sao tên madman Nixon người lớn ở một đất
nước xa xôi kia lại ra lệnh trút bom xuống thủ đô yên bình mà hai anh
em nó và những đứa trẻ cùng trang lứa đã sống qua những ngày nhi đồng
với nhà trẻ, trường mẫu giáo cùng các cô bảo mẫu yêu như mẹ hiển của
mình. Tiếng còi báo động hụ vang. Rồi bom nổ. Rồi lửa cháy. Rồi người
chết. Cả những đứa bạn của nó mới hôm nào cười vui, đuổi rượt, giành
nhau con ngựa gỗ: cái Lan, cái Huệ, cu Tí, cu Hoàng... sau tự dưng nằm
bất động bên đường, máu me, bụi đất đầy người, gọi hoài không thức dậy
sau loạt bom quăng?
Hai anh em Hùng và Quân bịn rịn chia tay nhau, thằng anh cứ
nhường cho thằng em chiếc máy bay bằng nhựa và miếng lương khô của
ba Bảy mang vể còn lại sau cả tuần được mẹ để dành.
- Anh Hai cho em. Em Quân ở lại đừng có khóc nhè, đừng có ốm
nghe chưa. Anh Hai đi, anh Hai sẽ để dành lương khô của ba cho em
và mẹ. Anh Hai sẽ theo ba và mấy chú bắn máy bay Mỹ. Nhớ ngoan
nghe chưa...
- Em ông uốn ương ô... ỉ uốn anh ai ới a ôi...
Và hai anh em vẫy tay nhau với chỉ một mình thằng em mêu mếu
khóc bên sự dỗ dành của thằng anh:

