Page 234 - nguoi anh hung chan dat
P. 234
Người an h h ù n g ch â n đ ất 235
Thật không gì vui hơn với ông Ba, bà Ba trong những ngày giặc
bình định, Việt Nam hóa chiến tranh tan hoang nẩy.
- Được, thằng Bảy của ba má, mầy xứng đáng là con cháu Cụ Hồ...
Ba có chết ba cũng mãn nguyện rồi. Phải vậy chứ, hỡi những thằng con
của ba với má tụi mầy. Ai cũng phải chết một lần. Hãy chết cho kẻ thù
khiếp sợ các con à...
Sư cô mang nước mắt ra vể và để lại tờ báo quý giá ngàn vàng ấy
cho ông Ba, bà Ba.
Tồi, ông Ba lẩn lên bàn thờ gia tiên mà đốt nhang khấn vái lẩm thầm:
- Ba ơi, ông Nội, ông Cố, Tổ tiên của làng Tân Dương nầy hãy vể mà
chứng giám thằng con, thằng cháu nhà mình nó thành anh hùng ngoài
đất Bắc. Ông bà, Tổ tiên hãy phù hộ cho con cháu đánh thắng giặc để
mau đến ngày hòa bình, Bắc Nam sum hop...
Sau đó, ông Ba như người hết bệnh, mạnh mẽ hẳn lên, sống với bà
Ba được hơn năm nữa mới qua đời. Trước khi nhắm mắt, ông vẫn cầm tờ
báo Sài Gòn có in hình thằng con trai thứ Bảy mà cố nhoẻn miệng cười
lần cuối.
Một người quen cùng làng vừa nhận được thư người nhà gửi ra,
đọc thư và mang cả bức thư viết về tấm hình của phi công Bắc Việt Nam
Nguyễn Văn Bảy đến cho Bảy đọc.
Suốt đêm, Bảy nhìn con trai ngủ mà nhớ quê nhà, nhớ ba nhớ má,
nhớ anh em.

