Page 296 - nguoi anh hung chan dat
P. 296
N gười an h h ù n g ch â n đ ất 297
Một cuộc chia tay vui, chỉ có nụ cười mà không hể có nước mắt.
Một năm cho chương trình tu nghiệp thấm thoát trôi qua. Cùng đi
với đoàn sĩ quan Phòng không - Không quân, có ba phiên dịch viên tiếng
Nga, cho nên Bảy và các cán bộ khác chỉ nghe bài giảng bằng tiếng Việt.
Tiếng Nga học chỉ đủ để vui, đi phố bắt chuyện với người Nga nhân hậu,
chứ không nhọc nhằn học để nghe bài giảng bằng chính tiếng Nga. Một
nước Liên Xô hùng mạnh và thiên đường!
Nguyễn Văn Bảy nhận được thư vợ, sau khi sinh công chúa cho anh.
Đọc mà cả bọn lăn ra cười. “Cu Hùng không muốn mẹ đi sinh em bé, bèn
đổ quạu nói với mẹ: Đợi mai đi sinh em bé hổng được sao. Con muốn
mẹ ở nhà với con và em Quân rồi mai hẵng đi bệnh viện sinh em bé. Nó
bảo mẹ đi bắt cóc về làm thịt phơi khô cho em ăn để chống còi xương.
Hổi đó Hùng cũng bị còi xương, ba cho Hùng ăn thịt cóc khô mà Hùng
không còn còi xương nữa...” Cả đám bạn bè đi học cùng cười vui với Bảy
về bức thư nhà.
Lại chuyện cười: Khi Nguyễn Văn Bảy lên đường sang Liên Xô học,
ở bên nhà, Đài Tiếng nói Việt Nam, báo Nhân Dân vẫn đưa tin trang trọng
đại biểu - anh hùng - Nguyễn Văn Bảy có mặt trong đoàn đại biểu Quốc hội
của tỉnh Vĩnh Phú đi dự kỳ họp Quốc hội lần thứ... mà ngả nghiêng cười.
- Đúng là “nhà văn nói láo, nhà báo nói thêm”. Mình đang sờ sờ ra
đây mà các bác ấy cứ đùa như thật. Chắc là họ không biết tin đoàn mình
đi học ở nước bạn Liên Xô. Cười!
Một năm đã qua đi với những bài học vội vàng và mấy chút tiếng
Nga đủ để chào cô giáo, thầy giáo mến thân.
Bảy về. Thằng Quân gọi ba là “Ông Bảy” như thằng bé hàng xóm.
- Ba đây mà?
- Không phải, ông là ông Bảy.
Thằng Hùng thì nhận ra ba ngay:
- Ba về, sướng quá! Ba mua cho anh và em Quân, cả em gái út
nhiều đồ chơi nè. Ôi, có cả máy bay, xe tăng, súng AK và búp bê to cho
em Út... Con cảm ơn ba...
Mãi thằng Quân mới nghe lời mẹ và anh Hai gọi người sĩ quan lạ
mặt ở trong nhà kia là ba. Còn con gái út thì Bảy chỉ được hôn nựng nó
khi bé đã ngủ. Mấy ngày sau, bé Ut cũng biết vỏ tay cười cùng bố.

