Page 300 - nguoi anh hung chan dat
P. 300

Người  an h  h ù n g  ch â n   đ ất          301





            Bâng  khuâng.  Muốn  làm  thơ,  muốn  nói  một  câu  gì  đó  văn  chương
      cho  chính  mình  nghe  mà  không  nói  được.  Chỉ  thấy  nhớ,  buồn  một  cách
      mông miêng vừa xa vừa gần.

            Bảy vào  nhà.  Chật  một  nhà  khách.  Đầu  trên  xóm  dưới  nghe  thằng
      Bảy  Sún  nó  về,  thằng  Bảy  Đầu  Giổ  nó  vể,  thằng  anh  hùng  phi  công  Bắc
      Việt  mà  báo  Sài  Gòn  đăng  hồi  nào  nó  về...  Không  một  lần  nào  nhà  Bảy
      đặc biệt vui  như  thế.  Vui  từ  lúc  Bảy về cho  đến  sau  khi  Bảy đi.  Nghe  câu
      chuyện  bà  mẹ  kể về  ông  Xã  trưởng,  chổng  của  cô  gái  ngày  xưa  ông  già
      nhờ  mối  mai  xin  cưới  đã  giúp  gia  đình  khỏi  bị  tên  Trưởng  ấp  làm  khó
      dễ  lúc  giặc  bình  định,  Bảy  quyết  định  đến  thăm  gia  đình  của  người  xưa
      chưa kịp thành cố nhân của mình.  Ông Xã trưởng đang đi học tập cải tạo.
      Người  vợ và  người  mẹ  của  5  đứa  con  rơi  nước  mắt:  không  biết  mừng vì
      được gặp lại người đàn ông đã trốn bỏ mình,  hay tủi thần cho  số phận trớ
      trêu bởi  người  chồng  đang bị  cải  tạo.  Bảy bất  ngờ  có  chuyến  xuống thăm
      trại  cải  tạo  và  viết  một  lá  đơn  xin  bảo  lãnh  cho  ông  Xã  trưởng  tốt  bụng
      của xóm  làng  ngày xưa  được  sớm  trở về với vợ con  mà không  cho  bà Xã
      trưởng hay biết.  Phải mãi ông Xã trưởng hiển hậu ấy mới nói cho vợ nghe
      về  cử chỉ ân tình của người đàn ông ở phía bên kia chiến  tuyến trở vê' sau
      21  năm  biệt vô  âm  tín.

            Còn tên Trưởng ấp ác ôn  hồi nào  thì bỏ xứ đi biệt tích,  Bảy đến hỏi
      thảm  gia  đình,  và có  lời  nhắn  nhủ anh  ta hãy trở vê'  sống  cuộc  đời  lương
      thiện  như  bao  nhiêu  người  của  chế  độ  cũ  khác,  không  nên  lo  lắng  thái
      quá vê'  sự trả thù.

            -  Không  bao  giờ  có  cuộc  trả  thù.  Hãy  vê'  mà  sống,  làm  ăn  với  vợ
      con, gắng sức cùng mọi người vượt qua giai đoạn  đất  nước  khó khăn  nẩy.

            Bảy đi ra khu vườn sau thăm mộ người mẹ vợ hy sinh  oanh liệt cho
       dân,  cho  đất,  thắp  nhang  cho  bà.  Nhìn  ông cha  sống cô  quạnh  một  mình
       mà không kểm  được  nước  mắt.

            -  Ba lên  Sài  Gòn  sống với  tụi  con và mấy cháu  cho vui lúc tuổi già.
            -  Ba  quen  sống với quê, với đất rồi con  à.  Cứ về trên  đó  mà lo  công
      việc,  đừng bận  tâm vì ba.  Ba  còn  khỏe,  chừng  nào  sống một  mình  không
       được hẵng hay,  con  à.

            -  Quê hương mình:  đất không thay đổi,  mà người thì thay đổi nhiều
       quá ba  à.  Người  chết  cũng  nhiều.
   295   296   297   298   299   300   301   302   303   304   305