Page 291 - nguoi anh hung chan dat
P. 291

292                         T rú c  Phương





       Thực ra phi công chỉ nguy hiểm khi đánh nhau với giặc trên trời thôi, còn
       khi  ở  dưới  mặt  đất  thì  sướng hơn  anh  em  radar  nhiều.  Họ  là  “con  cưng”
       số  “I”  La Mã!  Chế độ  ăn  một ngày 6  đồng,  so với  phi  công  Mỹ thì  20  lần
       kém  hơn,  nhưng  so  với  các  loại  lính  khác  thì  phi  công  Việt  Nam  sướng
       hơn  đến  10  lần,  bởi  các  sắc  lính  mặt  đất  chỉ  ăn  với  chế độ  5-  6  hào  một
       ngày  cơm.  Đã  vậy,  lính  radar  còn  có  nguy  cơ  nhiễm  bức  xạ  rất  cao.  Chỗ
       đài  radar,  trường  điện  từ  cực  mạnh,  lúc  nào  cũng  guộn  lấy ôxy nhiệt hóa
       nó, cách  50  mét, cứ bật lửa là cháy, như có khí ga xì sẵn, gặp lửa là lập tức
       bốc thành  ngọn.
             -  Anh  Hùng  dẫn  đường thì  tất  cả anh  em  phi  công đều  an  tâm,  bởi
       anh  sở  hữu  giọng  nói  rõ,  cặp  mắt  tinh  tường,  lại  được  nhìn  thấy  trước  sĩ
       quan  tiêu  đổ  tới  1  phút  30  giây,  rồi  còn  quan  sát  địch  chính  xác,  thường
       cho nhận định tốt hướng đi và thái độ của từng loại đối thủ.  Nào,  anh em
       mình thưởng công  anh  Hùng một ly nhé!
             Tất  cả  đều  nâng  ly.  Lê  Thiết  Hùng  kể  tiếp  trường  hợp  dẫn  đường
       cho  Vũ  Đình  Rạng  bắn  chiếc  B-52  đầu  tiên  ở  địa  bàn  Quảng  Bình  -  Khu
       IV.  Chuyện  dẫn  cho  Phạm  Tuân  và Vũ Xuân  Thiều  bắn  hạ hai  chiếc  B-52
       mới  mấy ngày trước.

             Hùng  cho  biết,  khó  nhất  là  dẫn  đường  cho  ba  loại  máy  bay  MiG-
       21,  MiG-19,  MiG-17  cùng tham  chiến.  MiG-21  thường  được  bố  trí bay ở
       độ  cao  cao  nhất.  Trung  bình  là  MiG-19.  Thấp  nhất  là  MiG-17.  Miễn  chú
       ý tốp  nẩy thì  bỏ  quên  tốp  kia.  Rồi  phải  làm  công việc thay cho  người  chỉ
       huy  thông  báo  tình  hình  đối  phương  cho  phi  công  các  loại  nắm  được:
       địch  bay  bao  nhiêu  chiếc,  bay  từ  hướng  nào,  bám  theo  địch  từ  đâu,  bắt
       mục tiêu, hợp đổng chiến đấu, truyền đạt yêu cẩu của chỉ huy cho các đơn
       vị  thực  hiện...  Cho  tới  ngày  cuối  cùng  của  tháng  12  năm  1972  oanh  liệt
       nầy,  Lê  Thiết  Hùng,  cũng như  Nguyễn  Văn  Chuyên,  đã  trực  tiếp và  tham
       gia  cùng anh  em  dẫn  đường cho  218  trận,  bắn  rớt  172  máy bay các loại  -
       có  ba  B-52,  2  A-6 đánh  đêm,  hai A-6  thả biệt kích.  Chưa bao giờ Lê Thiết
       Hùng  phạm  phải  sự  nhầm  lẫn  đáng  tiếc  nào  trong  phạm  vi  trách  nhiệm
       của mình,  về nguyên tắc,  miễn  Hùng  sai  lầm  là  anh  em phi  công phải hy
       sinh.  Bởi tính  chất nghiêm trọng  như vậy nên lúc  nào  anh  em  dẫn đường
       hiện  sóng  cũng  phải  tập  trung,  giỏi  tính  toán,  tính  nhanh,  độ  chính  xác
       cao,  để giúp  phi  công  hoàn  thành  nhiệm  vụ.  Họ  là  những  người  hy  sinh
       thầm lặng, và hầu như cho  đến  lúc nầy,  chưa một chiến sĩ dẫn  đường nào
   286   287   288   289   290   291   292   293   294   295   296