Page 301 - nguoi anh hung chan dat
P. 301

302                         T rú c   P hư ơ ng





            -  Chết  cho  cả  hai  bên  mà  con.  Thời  bình  định,  gia  đình  Cách  mạng
      sống  khổ  lắm,  con  biết  không.  Bây  giờ...  Thôi,  thây  kệ,  đất  nước  thuộc  về
      mình  rồi,  nhớ  đừng để thù để oán  trong bụng cho  nó  nặng  nghen  con.  Ba
      ngày xưa cũng khổ cực biết bao nhiêu, sự sống chỉ tính được từng giờ. Ngày
      ấy ba  cũng thù bọn  chúng lắm.  Đánh  với  ngụy còn  khó  hơn  đánh với Mỹ.
      Thằng ngụy nó vào tới sào  quần  áo,  tới bàn thờ của mình  mà rình  rập.  Nó
      như  đi  guốc trong bụng mình.  Ta ở  đâu,  làm gì,  chúng nó  cũng có  tai  mắt
      để biết.  Bọn Thiên Nga  -  Phượng Hoàng đông ken,  đặc đất, mạng sống cán
      bộ  bám  trụ  như  chỉ  mành  treo  chuông.  Nhưng  bây giờ  độc  lập  tự  do  rồi,
      sướng nhất đời rồi, cứ nghe lời Bác  Hồ mà hòa giải dân tộc, con à. Thù hận
      như mây đen trong lòng, nó dễ làm cho tâm hồn mình u tối lắm con.  Mình
      là chính  nghĩa,  cứ lấy đại  nghĩa mà thắng hung tàn,  con  nhớ đừng quên.
            -  Dạ,  con  nghe  lời  ba  mà  không  thù,  không  oán  ai  đâu.  Đồng  bào
      mình  không mà.
           -  Vậy là  được.  Nghĩ kỹ cũng  là bầu bí  chung  giàn,  nhớ  nghen  con  -
      thằng chồng  con  Niên.
           -  Dạ,  thưa ba.
           Mấy  ngày  ngắn  ngủi  trôi  qua  sau  khi  đi  thăm  và  thắp  nhang  cho
      ông bà,  cô  bác,  những  người  quen  đã  khuất  trong  chiến  tranh,  hoạn  nạn,
      Nguyễn  Văn  Bảy  thu  xếp  về  thăm  gia  đình  người  bạn  thân  Võ  Văn  Mẫn
      ở  Bến  Tre.  Mẫn  ngồi  trên  bàn  thờ với  khuôn  mặt  tươi  trẻ,  cứ  nhìn  thằng
      bạn học  7  ngày 7  lớp  ngày xưa  như  cười.
           -  Tao về thăm mầy đây, thằng bạn thương nhất đời của tao.  Tao thấy
      hình,  nghe  kể  chuyện  anh  hùng về  ba,  về  mấy  anh  em  trong  nhà  và  gặp
      má  rồi.  Tụi  mình  thành  anh  em  một  nhà  Mẫn  nhé.  Từ  đây  tao  sẽ  thay
     mầy mà chăm sóc má trong lúc tuổi già.  Không ngờ trong nhà có tới năm
     liệt sĩ,  Mẫn  à.  Hy sinh  nhiều  quá để có  ngày nầy.  Tao  thương  má  lắm...
           Vừa  quay ra  thì  không  ngờ  Bảy lại  gặp  Tư  -  người  vợ  sắp  cưới  của
     Mẫn  khi  xưa,  cô  sinh  viên  vừa  tốt  ngiệp  Đại  học  Sư  phạm,  chuẩn  bị  làm
     cô giáo, đi lên thăm chồng sắp cưới  mà không gặp  được,  đành  để lại chiếc
     nhẫn  cưới  cùng một  bức  thư  nhắn  gấp  Mẫn về...
           -  Em vào  hổi  nào?
           - Em về quê ở Cần Thơ từ một tháng nay rồi. Em sang đây thăm má
     từ mấy ngày qua...  Anh  chị và các  cháu khỏe  cả chứ  anh?
   296   297   298   299   300   301   302   303   304   305   306