Page 298 - nguoi anh hung chan dat
P. 298
Người an h hù n g c h â n đ ất 299
Bài ca “Sài Gòn ơi ta đã về đây, ta đã về đây... Tiến về Sài Gòn, trận
cuối là trận nẩy...” cứ giục dội vào lòng triệu triệu con người đang tiến lên
phía trước.
Mười một giờ ba mươi của một ngày đáng yêu nhất trong cuộc đời
người đã đến! Chính quyền tay sai Việt Nam Cộng hòa đã tuyên bố đầu
hàng qua sóng phát thanh! Cuộc trường chinh của xương máu và nước
mắt suốt 30 năm đã kết thúc, ơi! Đất nước bao giờ đẹp thế nẩy chăng!?
Ngày BA MƯƠI THÁNG TƯ (30-4) năm 1975 - ngày của 21 năm
chờ đợi từ buổi sáng mặt trời lên, Bảy - thằng thanh niên chân phèn ngày
xưa chưa một lần đi dép - chia tay má và bà con, bước xuống tàu trong
cái nóng bỏng chân cho chuyến hành trình tập kết ra Bắc có thời hạn hai
năm - đã đến trong nụ cười và nước mắt. Không thể tả hết niềm vui, hạnh
phúc và cả những cảm xúc không có tên gọi cứ dồn dội trào dâng trong
lòng Nguyễn Văn Bảy và trong lòng mọi người. Triệu triệu những hy sinh
mất mát, những tang tóc thương đau không suối, sông, biển cả nào lường
hết, không núi non nào sánh bằng cho ngày Bắc Nam sum họp.
Bác Hồ về trong nắng, trong mây với nụ cười yêu thương, hồn hậu
của người Cha già...
Và Bảy rưng nước mắt.
Chưa thể bỏ công việc tiếp quản phi trường Tân Sơn Nhất ngổn
ngang vết tích chiến tranh, lại thêm vấn đê' trật tự an ninh của những
ngày đầu quân quản, Bảy chưa vê' quê thăm cha mẹ được, (Bảy và người
anh thứ ba không hay tin ba mình đã mất từ năm 1970) Bảy đành sắp xếp
để Niên đưa mấy con vê' thăm ông nội, bà nội, nhà ông ngoại, bà ngoại
trước. Bà mẹ già ôm lấy con dâu và ba đứa cháu nội chưa một lần gặp mặt
vào lòng. Bao nhiêu chuyện nhớ thương, mong đợi. Những giọt nước mắt
ngọt ngào sau 21 năm Nam Bắc phân ly.
Rồi chị Niên dắt mấy con vê' thăm ông ngoại. (Bà ngoại hy sinh
trong chuyến giao liên hỏa tốc vì bị máy bay trực thăng Mỹ bắn từ sau Tết
Mậu Thân). Lại những giọt nước mắt để dành từ 21 năm qua. Chị Niên
ôm người cha già từng kinh qua nhiều năm công tác trong vai trò Thường
vụ Huyện ủy Lai Vung, ôm ảnh mẹ vào lòng nức nở nhớ vê' những ngày
xa xưa còn kẹp tóc đuôi chồn. Mấy đứa nhỏ không biết gì, thấy mẹ và
ông ngoại khóc thì tự dưng cũng ra nước mắt, mêu mếu nhìn mẹ và ông.
Nghe lời mẹ, ba đứa nhỏ thắp hương cho bà ngoại. Anh em ruột thịt họ

