Page 299 - nguoi anh hung chan dat
P. 299

300                         T rú c   P hư ơng





      hàng xúm nhau tay bắt mặt mừng.  Một cuộc đoàn viên sau bao nhiêu trắc
      trở,  nghịch  ngàng đến cay nghiệt của chiến  tranh.  Hạnh  phúc có  màu của
      nắng.  Mấy  đứa  nhỏ  chạy  vụt  ra  vườn  để  cảm  nhận  về  quê  hương  -  nơi
      sinh  ra  cho  chúng  ông  ngoại  như  ông  tiên  và  người  mẹ  hiển  đảm  đang
      trung hậu,  lúc  nào  cũng thương như  mật  ngọt  của mình.
            Hơn  20  ngày  sau,  nhận  nhiệm  vụ  tiếp  quan  sân  bay  Cần  Thơ,  thu
      gom  hàng  trăm  chiếc  máy  bay  các  loại  từ  các  sân  bay  nhỏ  của  ngụy  để
      đảm  bảo  công tác  quản  lý,  với  nhiều  công việc  chưa  kịp  đặt  tên,  Bảy mới
      thu xếp  để về  quê  thăm  mẹ,  thăm  ông  ngoại  của  mấy đứa  nhỏ  và bà  con
      quê  nhà.  Bà  mẹ  ôm  thằng  con  vào  lòng  mà  không  nói  được  lời  nào.  Hai
      mốt  năm  cho  một  lần  mẹ  con  gặp  mặt.  Ông  thân  của  Bảy  lặng  im  nhìn
      Bảy với  đôi  mắt  đợi  chờ  thằng  con  cứng  đầu về lại  quê  nhà.  Rời  mẹ,  Bảy
      bước lại bàn thờ cha.  Anh thắp nén hương cho cha, ông nội, bà nội và nói
      lời xin lỗi.

           -  Con vê' rồi.  Ba,  ông nội, bà  nội  hãy về mà đánh  đòn thằng Bảy hổi
      nào  đi...

           Đi  ngang  bộ  ngựa  gõ  đen  bóng,  nhìn  thấy  cả  hình  mình  trong
      ấy,  chỗ  nằm  cúi  cho  ba  đánh  đòn  ngày  xưa,  bất  giác  Bảy  dừng  lại,  nhìn
     vào  chiếc  bóng  của  mình  in  trong  nó,  rồi  khẽ  buông  người  nằm  lên,  lăn
     nghiêng  thân hình  như  cúi xuống  đợi  ông già  cầm  roi hỏi  tội...

           Bảy  chạy  nhanh  ra  bìa  ruộng,  nhìn  thiu  thiu  cánh  đồng  lặng  thinh
     trong cái  nắng trưa hè quang quẻ,  nơi  cất giữ bao  nhiêu kỷ niệm  của thuở
     thiếu thời cưỡi trâu đánh trận.  Tiếng con nghé ọ vẫn gọi về từ đâu đó phía
     rặng trâm bầu bên kia mé ruộng.  Bẩu trời vẫn xanh  ngắt tuổi thơ.  Cây xoài
     tượng  quỳ  trăm  tuổi,  bên  nầy  con  xẻo  nhỏ  với  khoảng  sân  trống  đầy  cỏ
     lông nheo  -  nơi thằng Bảy Đầu  Giồ  ngạo  mạn  cầm  5  đổng xu của bác  Hai
     cho  đòi  cưới ba đứa con gái làm vợ sau một lẩn  thách  đố  -  vẫn  nằm thinh
     thinh một đống tuổi già với thời gian sần sùi quấn quanh bộ  rễ.  Kia là chỗ
     Bảy và anh  Ba ôm xà-vi đuổi chuột làm  súng bắn máy bay rồi thấy nó bắn
     lại,  hai  anh  em  cùng  nhau  lặn xuống  ao  bùn.  Chỗ  nọ  là  chơi  trận  giả làm
     thằng bạn con bà hàng xóm chảy máu đầu.  Chỗ kia là sân lúa mỗi tối trăng
     về hay chơi trò trốn kiếm, bịt mắt bắt dê.  Đàng xa rặng tre làng là đầm sen
     ngày trước, mùa nước nổi bơi xuồng trể cá lòng tong với cô láng giềng mới
     15  tuổi  cái  đêm  làm  gió  thổi  tắt  đèn...  Cô  gái  ấy  đã  hai  lẩn  lấy chồng,  hai
     lần bất hạnh.  Nàng đã thành ni cô khoác áo  nâu  sồng.
   294   295   296   297   298   299   300   301   302   303   304