Page 302 - nguoi anh hung chan dat
P. 302
Người an h h ù n g ch â n đ ất 303
- Vợ con anh khỏe. Mẹ con cháu đã vê' quê thăm nội ngoại vừa trở
lên Sài Gòn. Em định vê' dạy trường nào ở Cẩn Thơ?
- Trước mắt em về Ty Giáo dục theo chỉ thị tăng cường cán bộ
chuyên ngành giáo dục cho miền Nam. Chuyện đi dạy sẽ tính sau, anh à.
- Tốt rồi. Cho anh kính lời thăm hai bác và gia đình. Lần sau anh về
sẽ đến chào và thăm hai bác cùng gia đình em.
- Dạ, em cảm ơn anh. Ba mẹ em vẫn khỏe. Em định chơi bên đây
với má cho hết tuần phép, mới vê' Cần Thơ nhận nhiệm vụ.
- ừ, em ở chơi vài bữa cho má được an ủi phần nào.
Sau bữa cơm chiểu đạm bạc, Nguyễn Văn Bảy từ giã gia đình người
bạn thương mến của mình và cô gái Tây Đô học ở Hà Nội ngày xưa có
đôi mắt buồn như buổi hoàng hôn chiểu nọ.
- Giá như thằng Mẫn của má nó còn... - Bà mẹ già ôm thằng anh
em kết nghĩa của con trai vào lòng, thổn thức.
- Dạ, thưa má... con đi... Lâu lâu con sẽ vê' thăm Má như thằng Mẫn
vẫn còn sống vậy.
- ừ, rảnh thì vê' chơi với má nghen con. Má bây giờ cu ky một
mình. Tối cứ đốt nhang, gặp hương hồn ổng - Ba con và mấy thằng anh
em con mà nhớ... Con hãy vê' mà kể chuyện thằng ứt Mẫn cho má nghe,
nhất là chuyện nó đi gặp Bác Hồ và chuyện bay lên trời quánh giặc...
- Dạ, con sẽ về...
- Anh Bảy đi khỏe...
- Con vê' trển cho má gởi lời thăm con dâu Bảy và mấy đứa cháu
nội của má...
- Dạ, con đi. - Rồi quay sang cô gái Tây Đô, Bảy nói lời từ biệt -
Anh chào em dâu. Anh chúc em không phải buồn nhiều và luôn mạnh
khỏe. Khi nào rảnh thì nhớ sang xứ dừa nẩy thăm má để má vui mà sống
lâu với anh em mình, Tư nhé...
- Dạ, anh...
Bảy vê' Sài Gòn với những ngày bê' bộn.
Và đi...
Rồi giúp bạn Campuchia thoát khỏi nạn diệt chủng Pônpốt, làm cho
đất nước Campuchia hồi sinh.

