Page 349 - nguoi anh hung chan dat
P. 349
350 T rú c Phương
- Ông ấy bây giờ...?
- Phải vô sống trong trại tâm thẩn của Mỹ, thật là tội nghiệp. Hôm
ông ấy trốn khỏi Viện, gặp tôi và anh bạn cùng đoàn, ông ta mừng như
gặp người thân, nói đủ thứ chuyện không hay vể nước Mỹ. Sau đó có hai
cảnh sát Mỹ ập vào, bắt ông bỏ vô xe bít bùng đưa vể trại. Thật rớt nước
mắt được, má nó. Đêm ấy ông già Hà Nội ám ảnh tôi mãi, khiến tôi cứ
trằn trọc. Tôi thấy đời mình, cũng kinh qua chiến tranh, cũng trải qua
nghèo khó, nhưng so với ông ấy - dù ông đang ở nước Mỹ - thiên đàng
trong mong ước của nhiêu người - tôi thấy cuộc đời mình sung sướng quá
rồi. Tôi thử hình dung những ngày đêm không có bà bên cạnh, sống thất
thểu như ông ấy, tôi bỗng giật mình sờ lên mắt mình...
- Ông làm gì giống như trăng trối vậy. Cuộc đời có ai giống ai đâu.
Vả lại, tôi vẫn mạnh khỏe mà...
- Thì vậy, bởi vậy mà tôi đâm ra sợ nếu như một ngày...
- Ông nẩy, cứ sợ vẩn vơ. Ông nên nhớ ông là anh hùng đó nhé.
- Anh hùng cũng có lúc mềm lòng chứ má nó. Đó là chưa nói cái
anh hùng tôi mang theo trong người là của bà phần nhiều. Bà nhớ, sau khi
mình cưới nhau 10 ngày, tôi mới lần đẩu lập công bắn rơi máy bay Mỹ sau
hàng năm trời tham chiến với mây mươi lượt trận mà toàn đi không vê' rồi.
Chiếc máy bay Mỹ đầu tiên tôi bắn rơi là của bà. Mấy chiếc sau là của mây
thằng con... Ông bà nội một chiếc, ông bà ngoại một chiếc. Phần tôi chỉ một
chiếc thôi cũng đã đủ rồi, má nó à. Chiến công là của mọi người...
Bất ngờ Nguyễn Văn Bảy đứng lên bước lại gần bên vợ. - Má nó à.
Mình đi với nhau hết một đời rồi. Năm nẩy nhất định cưới nhau...
- Cưới thì cưới...
- Tôi sẽ đi may cho bà chiếc áo cưới bằng nhung...
- Ông nhớ đừng quên đó, ba nó à...
Lại một ly ngọt lành.
"ĩ'
Chiểu thẩm.
Nguyễn Văn Bảy mang nhang đèn, trái cây, sô cô la đem về từ
Mỹ và mấy chiếc bánh nếp mua ở Đài Loan, ra mộ cha mẹ để cúng
và dọn dẹp, trang hoàng lại trước ngày ky cơm. Cha mẹ vẫn nằm đó
mà xa thăm thẳm. Sau khi dẫy cỏ, cắt bỏ những sợi dây leo, tưới và tỉa

