Page 348 - nguoi anh hung chan dat
P. 348
Người anh hùng ch ân đất 349
chứ đám bần cố nông Việt Minh - Việt Cộng của mình thì dám đâu học
đòi. Bây giờ mới hiểu điều đó là chuyện bình thường của những cặp vợ
chồng đầu bạc răng long. Năm nay mình phải làm đám cưới để ba nó
được cưới má nó lại một lẩn trong bận trăm năm...
- Ông sao vậy? Tự dưng đi Mỹ về lại nói lung tung... Vàng với kim
cương hay đồng thau gì gì thì đời tôi cũng thuộc về ông và con hết rồi.
Mà ông làm sao hôm nay lại bỗng dưng nói đến vợ con, thê tử? Mới một
ly đã say rồi à?
- Say sao được mà say. Tại tới cái tuổi nầy tự dưng nó lãng mạn vậy.
Hồi năm ngoái lu bu rồi quên. Mình đã sống với nhau 51 năm rồi. Thằng
Hùng - con trai đầu lòng cũng đã 50 tuổi. Cháu nội, cháu ngoại cũng đã
một nhà. Nhìn lên, mình không bằng ai. Nhìn xuống, chẳng ai được như
mình. Tôi muốn có gì vui cho thỏa một đời người. Hôm rồi tôi gặp được
vợ chồng và đứa con gái của ông Mỹ bị tôi bắn hạ. Con bé gục vào ngực
tôi, ôm chặt lấy tôi như ôm bố nó, tôi mới thấy cuộc đời nó lạ làm sao.
Nếu ngày trước bố nó không bị bắt làm tù binh mà chui vào đất theo
chiếc máy bay ông ta lái, thì đâu có nó trên đời. Rồi tự dưng hai kẻ thù
gặp nhau. Mấy mươi năm, nghe trong lòng đâu còn chút thù hận nào. Lại
thành anh em, bạn bè, bà con thân thích. Hai vợ chồng ông Mỹ đểu ôm
siết lấy tôi như anh em lâu ngày không gặp. Thật lạ, má nó à. Rõ ràng là
lính tráng với nhau, dễ hóa giải những vết đen trong lòng. Bây giờ nhìn
ông phi công Mỹ nào cũng hiển khô, vui tính, thân thiện. Họ lại tỏ ra rất
quý trọng mình, giống như mình là chứng nhân cho những chiến công
hiển hách của họ vậy. Mình là hình ảnh để họ tự hào về việc họ là phi
công Mỹ. Nó nghịch lý như vậy đấy, má sắp nhỏ à.
- Chuyện đó dính dáng gì đến chuyện ông đòi cưới tôi lần nữa?
Chiến tranh thì thù nhau, giết nhau, hòa bình thì không còn bắn giết, việc
hết thù nhau cũng là lẽ thường tình. Có ai hạnh phúc với lòng căm thù
đâu. Nhưng làm sao ông dở chứng, đi Mỹ về lại đòi làm đám cưới bạc,
đám cưới vàng?
- Tại vợ chồng và đứa con của ông bạn Mỹ bị tôi bắn kia một phần,
phần nữa là do ông già Hà Nội mà tôi gặp ở Mỹ. Vợ ông mất, ông qua
Mỹ sống với con gái và chàng rể Việt kiểu. Cuộc sống đủ đầy mọi thứ, chỉ
thiếu người san sớt nỗi lòng, thiếu quê hương đất nước, tình xóm nghĩa
làng, buồn còn hơn chết, má nó à. Trong khi đó mình có mọi thứ, so với
ông già Hà Nội kia, mình hạnh phúc biết chừng nào...

