Page 346 - nguoi anh hung chan dat
P. 346
Người anh hùng ch ân đất 347
Mọi người núm níu nhau, cố đưa ra những nhận xét về chuyến đi
đặc biệt của một đời người và cố hình dung ra viễn cảnh tương lai của hai
dân tộc với những cái gật đầu và những nụ cười mãn nguyện.
- Thông thường, Mỹ đi đến đâu thì chiến tranh, biến loạn, lật đổ
đi đến đó. Tuy nhiên, với Việt Nam, hy vọng Mỹ đã rút ra được bài học
đầy xương máu và phi nghĩa của mình mà không còn âm mưu hay dã
tâm nào nữa. Nếu hy vọng là điều tốt lành, thì chúng ta cùng nhau hy
vọng vậy. - Trưởng đoàn, Trung tướng Nguyễn Đức Soát nói với anh em
cựu phi công như vậy trước khi máy bay hạ thấp độ cao đáp chuyến bay
cuối cùng trong ngày từ Đài Bắc về sân bay Nội Bài. Và mọi người chia
tay nhau sau khi về đến Hà Nội trong buổi tối chớm thu, đó đây lây phây
những chiếc lá vàng vừa bay xuống phố.
Một chiếc khăn mùa đông cho người bạn đời quá tuổi đám cưới
vàng một năm - (1966 - 2017). Mấy món quà cho hai con trai, hai con dâu
và cô con gái út cùng chàng rể rượu. Vài món đổ chơi cho cháu nội, cháu
ngoại. Đứt hai tháng lương hưu cho một chuyến đi Mỹ - dù đã được tài trợ
toàn bộ chi phí vé máy bay, khách sạn, ăn uống, đi lại. Xứng đáng cho một
bận tốn tiền. 10 ngày không một giọt rượu đế. Có đi xa, nhất là đi nước
ngoài, mới thấy cơm nhà rượu vợ nó quan trọng như thế nào với cuộc sống
của người anh hùng chân chai tay sẹo. Nhớ rượu như nhớ vợ. Không kiểm
lòng được, vừa về đến nhà Nguyễn Văn Bảy lập tức lấy chai rượu của vợ
nấu cho chồng uống tu liền một ly đầy, khà một cái, gật đầu nói với VỢ:
- Cơm nhà rượu vợ muôn năm! Bà ơi! Má nó ơi! Có đi nước ngoài
mới thấy không đâu bằng đất nước mình, không đâu bằng nhà của mình.
Bà đúng là người đàn bà số một của đời tôi! Toại nguyện quá rồi, má
sắp nhỏ à. Ở Mỹ, ngộ lắm: nó có mọi thứ, từ bài bạc đến gái điếm, cửa
hàng bán súng đạn, nhà máy sản xuất máy bay, xe tăng, bom, đại pháo,
tên lửa, khai thác vàng, khai thác dầu... và mọi cái sang giàu bậc nhất
thiên hạ mà mình không thể kể hết bà ạ. Nó đông thế, giàu thế, mạnh
thế, nên nó đánh mình xất bất xang bang là phải. Ở Việt Nam, mình
thấy Mỹ chỉ có một. Qua Mỹ mới thấy Mỹ nó đến mười, đến trăm. Nếu
ngày xưa mình không kéo nó vô hội đàm Paris, cứ để cho nó đánh hoài,
nó đánh mình đến 50 năm, nước Mỹ vẫn chưa hết của. Mình nhượng
bộ nó cho nó rút về nước, đó là một nước cờ hay. Cũng phải cảm ơn
phong trào đấu tranh, phản chiến của nhân dân Mỹ. Không có phong
trào đó, Mỹ cũng chưa chắc phải chịu rút quân sớm vậy đâu. Nó có chết

