Page 351 - nguoi anh hung chan dat
P. 351
352 Trú c Phương
còn một đứa nạp mạng mêu mếu khóc xin tha... Bên nọ là dòng sông có
những cây bần ngày nào anh lặn trốn lúc chiểu buông khiến cả xóm đi
tìm đỏ trời đèn đuốc... Mới thôi mà đã một đời người...!
Suỵt! Chiếc dép rớt xuống con mương khi Bảy nhảy qua bên kia bờ.
- Già rồi, cái mương chỉ hơn một thước mà nhảy không qua.
Bảy cúi xuống nhặt chiếc dép lên, chợt bồi hồi khi nhìn thấy một
ông già tóc bạc, râu bạc, phảng phất nét của ông thợ bạc ngày xưa sóng
sánh trôi tới trôi lui dưới bóng nước trong có bông sen trắng mọc hoang
sát bên mép cỏ và những cọng hoa súng tím hồng.
- Từ sen súng mà ra, giờ ta lại trở về với sen, với súng, với cỏ nội
hương đổng và khói lam xanh...
Bảy tựa lưng bên gờ đất dày cỏ, lim dim mắt, mơ màng nghe tiếng
hoàng hôn theo gió gọi tìm cùng những cánh chim chiều hối nhau bay
về tổ. Vài mảng bóng tối vừa rơi xuống bên đầm sen ai trồng thinh thinh
tia nắng cuối ngày vừa lẻn trốn. Cây điệp vàng hun hút bên vài sợi khói
hương còn vương víu dưới chân vòm mộ thân yêu của những kiếp người.
Thời gian trôi qua. Phải mãi tới lúc có tiếng của con nhóc nhen, con
vạc sành gọi bạn bên bờ cỏ ướt sương, Bảy mới giật mình ngồi dậy, khi có
người vừa lay khẽ vào cánh vai anh:
- Ông ơi! Mình ơi, đi về nhà thôi, không khéo lại cảm mất.
- ừ về, em hả, má nó hả... Anh nhớ ngày xưa quá, má nó à. Vê'
thôi... phải vê' chứ, ai lại ngủ ngoài đổng...
- Ông... ngủ quên à... Uống rượu mà nằm ngoài sương... Bộ ông...
quên đường về... sao? Ông làm tui lo. Hãy nhớ ông còn hứa mùa này...
- Nhớ chứ, làm sao tui quên được. Mùa nẩy tui với bà lại cưới
nhau mà...
Trăng thượng tuần vừa nhú bên bờ tre. Mặt trăng như cười. Gió
chướng non vê' hiu hiu bên ruộng. Hai vợ chổng người nông dân già dắt
nhau ngập ngừng bước trên con đê nhỏ, như đôi tình nhân trong thôn
xóm hẹn hò cho chuyện lứa đôi nồng đượm của ngày xửa ngày xưa.
Sài Gòn, ngày 16 tháng 11 năm 2017.

