Page 347 - nguoi anh hung chan dat
P. 347

348                         T rú c  Phương
       -ị-




      thêm  50  ngàn  lính  Mỹ,  có  rớt  thêm  10  nghìn  máy  bay,  nước  Mỹ vẫn  là
      một  nước  giàu  và  hùng  mạnh  bậc  nhất  thế  giới.  Mới  thấy  đúng  mình
      là  chàng  tí  hon  đánh  với  người  khổng  lồ.  Nó  thua  vì  nó  không  dẻo  dai,
      không  lì  được  như  dân  tộc  mình.  Nó  như  Trình  Giảo  Kim,  chỉ  ba  búa.
      Với  nó  phải  là  tốc  chiến,  tốc  thắng.  Đằng  nẩy mình  lại  đánh  trường  kỳ.
      Nó  thua  mình  là  thua  cái  trường  kỳ  ấy.  Nó  tức  và  hận  mình  suốt  mấy
      mươi  năm.  Qua  đất  nước  nó,  thấy  sự  to  lớn,  hùng  mạnh  của  nó,  mới
      thấy tội  nghiệp  cho  cái  sự  thua  của  chúng  nó,  má  nó  à.

           Dừng  lại,  đủng  đỉnh  hớp  một  ngụm  rượu  cay  nồng,  tự  gật  đẩu  tán
      thưởng mình, Nguyễn  Văn  Bảy cũng khiến vợ mình lấy làm lạ sau chuyến
      đi  Mỹ  của  ông  chồng  thường  ngày  ít  nói,  làm  cái  gì  cũng  thích  ào  ào
      cho  xong.  Có  khi  nào  bà  nghe  ông  lý luận  dài  dòng văn  tự  như  vậy  đâu.
      Chẳng lẽ  ông vừa  nhiễm  bệnh  nói  dài,  nói  dai  nầy từ  Mỹ à?  Bà thắc  mắc,
     nhìn  chồng:
           -  ủa,  hôm  nay  tôi  đang  ngồi  trước  chồng  tôi,  hay  ngồi  trước  một
     người  nào  khác vậy?
           -  Bà  vẫn  ngồi  trước  tôi  -  thằng  Bảy  Đầu  Giồ,  thằng  phi  công  hút
     thuốc  Lào  ngày  nào  của  bà  đây.  Thằng  về  thăm  vợ  đẻ  chỉ  xách  được  hai
     buồng  chuối  sứ  về  để vợ  mình  ăn  cho  có  sữa  con  bú...  Tôi  tiếc  là  không
     đưa được  má  nó  đi  cùng sang Mỹ.  Nước  Mỹ nó  lạ lùng lắm  bà  à.
           -  Ông đang ca  ngợi  Mỹ.  Ông có bị  con  đầm  Mỹ nào  bỏ bùa không?
           -  Ai  mà bỏ bùa  được tui.  Chỉ  có  điểu  là nước Mỹ  nó  mạnh thật,  nó
     giàu  thật.  Vậy  mà  mình  thắng  được  nó,  thật  là  không  hiểu  nổi.  Bây  giờ
     đến  xứ  nó  mà  chơi,  được  đón  tiếp  như  thượng khách,  thấy cuộc  đời  như
     thế là  quá  toại  nguyện  rồi  má  nó  à.  Chỉ  tiếc không có  má  nó  đi  cùng...
           Năm  nay tôi  đã  81  tuổi  rồi,  đã  qua  cái  tuổi  thất  thập  cổ  lai  hy một
     quãng khá dài  rồi. Vợ chổng mình  sống với  nhau được tròn  51  năm  - hơn
     nửa thế kỷ gian khó ngọt bùi với nhau rồi.  20 năm là đồng.  30 năm là bạc.
     50  năm,  lại phải  sống trên  một  đất  nước  chiến  tranh,  đói  nghèo,  lạc  hậu...
     Tính  ra là  đã  thừa thời gian  cho  một “đám  cưới vàng”  theo  cách  nghĩ của
     tôi,  má  nó  à.  Giá mà  có  bà đi chung thì ý nghĩa biết chừng nào.  -  Lại hớp
     một  ngụm  rượu quê vợ nấu cay rít cổ  họng,  lão  anh  hùng tâm  sự tiếp với
     vợ  -  Tôi  định  năm  nay,  tới  ngày cưới,  tôi với  bà  tổ  chức  “đám  cưới  vàng”
     cho vui  cửa vui  nhà.  Ngày trước  nghe nói  đám  cưới vàng bạc,  kim cương,
     mình  tưởng  nói  cho vui,  hoặc  đó là trò  chơi  của  những người trưởng giả,
   342   343   344   345   346   347   348   349   350   351   352