Page 350 - nguoi anh hung chan dat
P. 350

Người  anh  hùng ch ân   đất                 351





        cành,  lặt  lá  sâu  mấy  bụi  hoa  hổng,  róc  nhánh  cây  điệp  vàng  che  bóng
        mát  cho  hai  ngôi  mộ,  Nguyễn  Văn  Bảy  đến  ngồi  bên  đầu  mộ,  thì  thầm
        với  ba  má  mình.
              -  Ba  má  ơi!  Thằng  Bảy  Đẩu  Giổ,  thằng  Bảy  Hoa  có  tên  con  gái  tự
        đặt  lại  tên  cho  mình,  bị  ba  ép  cưới  vợ,  không  nghe  lời,  ăn  đòn,  bị  phạt
        nằm  cúi  suốt  đêm  trên  bộ  ngựa  gõ,  rồi  cắt  đôi  cái  quần  dài  lận  lưng
        cùng  chiếc  áo  bà  ba  trốn  theo  Kháng  chiến...  đến  thăm  ba  má  đây.  Con
        vừa  đi  Mỹ  về,  có  chút  ít  quà,  mang  đến  mời  ba  má  vê'  thơm  thảo  với
        con  trai.  Ba  má  à,  năm  nay thằng con  cứng đầu  của ba  má  cũng  đã bước
        sang tuổi  81  rồi,  thành  lão  nông tri điền  của xã  Tân  Dương  nầy.  Từ  ngày
        con  nhìn  thấy  ba  lẩn  sau  cuối  cách  nay  đã  63  năm.  Lần  con  nhìn  thấy
         má  cũng  đã  gần  tròn  40  năm.  Cháu  nội,  cháu  ngoại  của  ba  má  cũng  đã
         có  con  cháu  chật  nhà.  Nhà  ta  so  với  thời  xưa  đã  khá  hơn  nhiều,  bà  con
        Tân  Dương bây giờ ai  cũng có  của  ăn  của để,  nhà tường,  nhà ngói khang
         trang  cất  đầy bên  kinh,  người  nghèo  ít  lấm.  Đường  đá,  đường  dal lót  tới
         nhà,  cháu  nội  ba  má  lái  xe  con  chạy  về  quê  mỗi  lần  lễ  Tết.  Một  cuộc
         đổi  đời  có  thật  đó  ba  má  của  con...  Giá  như  ba  má  còn  sống  được  cùng
         cháu  con  cho  đến  bây giờ chắc là vui lắm.  Con và vợ con vê' cất  nhà trên
         miếng  đất  ba  má  dành  cho,  ngày  ngày  làm  ruộng,  chăm  vườn,  nuôi  cá,
         trồng  súng,  trồng  sen,  yên  hưởng  cuộc  sống  nông  dân  thư  thả,  thanh
         bần  từ  lúc  nghỉ  hưu.  Lần  kỵ  cơm  nẩy,  cũng  là  ngày  đám  cưới  vàng  của
         hai  vợ  chồng  con.  Tụi  con  đã  sống  với  nhau  được  51  năm  rồi.  Dâu  của
         ba  má  bây  giờ  mái  đẩu  đã  trắng,  con  trai  bây  giờ tóc  cũng  trổ  bông  lau.
         Ba  má  nhớ  vê'  dự  đám  cưới  của  tụi  con  nghen  -  đám  cưới  của  đôi  uyên
         ương  tròn  tuổi  80  trong  nhà  ta  đấy...
              Tàn  một  lượt  nhang,  Nguyễn  Vần  Bảy  bước  ra  chỗ  mé  ruộng,  nơi
         ngày  xưa  có  cái  ao  mà  anh  và  người  anh  thứ  ba  ôm  xà-vi  bắt  chuột  bắn
         máy bay,  rồi thấy máy bay bắn  lại  xịt khói, vội lặn xuống  nước  bùn  để lẩn
         trốn.  Ở  đằng kia,  qua  khỏi  rặng trâm bầu,  chỗ  Bảy và  cô  gái láng giêng đi
         trể  cá  lòng  tong  mùa  nước  nổi,  Bảy  thổi  đèn  khiến  cô  bạn  hết  hồn  lặng
         thinh  nơi  không  có  bóng  người.  Và  kia  nữa,  con  đường  dẫn  đến  nhà  ông
         thầy  giáo  Xệ  ngày  lính  Pháp  đi  ruồng,  cả  bọn  chui  xuống  sàn  nhà  ông
         giáo.  Con  bé  bị  ôm  cứng trong lòng tức không  nói  được,  sau  đó lại thành
         cô gái mà ông bà già anh định cưới đem vê' làm dâu...  Và kia nữa, chỗ con
         rạch  cạnh  sân  lúa  có  cây  xoài  tượng  già  cổ  thụ,  nơi  thằng  bé  9-  10  tuổi
         bắt  4  con  bé  tóc  đuôi  chổn  phải  nhận  làm  chổng,  mấy  đứa  chạy  thoát,
   345   346   347   348   349   350   351   352   353   354   355