Page 48 - nguoi anh hung chan dat
P. 48
Người anh hùng ch ân đất 49
Sáu năm qua đồng bào ta ở miền Nam khản cổ yêu cầu đối phương tôn
trọng và tuân thủ các điều khoản hòa bình - hòa hợp, nhưng kẻ thù thì
cứ nã đạn vào lưng ta, chém vào cổ ta, trói cả tay chân ta lại rồi quẳng vô
tù. Vì ta là chính nghĩa. Ta không thể để cho một chút vô ý, vụng về, hớ
hênh về chính trị khiến kẻ thù có cớ nói xấu ta, quốc tế nhìn nhân dân
ta, chính phủ ta bằng con mắt thiếu thiện cảm. Trước mắt các thành viên
của ủy hội, nhóm người trẻ trung, trai tráng Việt Nam nầy sang Trung
Hoa để mà học thợ. Thợ tiện, thợ lò. Vâng, chỉ học thợ thôi, không dính
dáng gì đến việc chuẩn bị chiến tranh hết. Bảy ngày một bộ đổ xanh công
nhân. Bảy ngày không tắm. Có hề chi, ta vẫn là bộ đội Cụ Hổ trong mỗi
trái tim ta!
Bắc Kinh - thành phố nguy nga của nước bạn. Thật là lộng lẫy huy
hoàng cho một thủ đô! Những chú lính nhà quê Việt Nam đi giày đế sắt
cứ trượt chân trên thềm gạch bông. Bao nhiêu lần suýt té. Té ngã thì cứ
đứng lên. Lính mà. Không có việc gì phải mắc cỡ. Cười sáng trưng cả
vuông sảnh đường. Một cuộc đón tiếp thân tình, ấm nồng tinh thẩn hữu
nghị tại một khách sạn quân đội được tiến hành sau đó. Những bữa ăn
linh đình dành cho thượng khách được dọn ra. Đói lâu ngày nên chỉ cần
no hơn là cần cao lương mỹ vị. Đến món thứ ba (trên tổng số 18 món)
được bê lên thì không mấy người còn ăn nổi. Nể nếp ăn uống kiểu chém
to, kho mẳn của những anh nông dân vẫn được giữ gìn. Không quan
trọng cho chuyện uống với ăn. Vấn đề là học. Học nhanh để còn về. Về
là anh phi công. Huýt sáo một bản đồ rê mi sol. Những cái gật đẩu đổng
điệu. Một chân trời mới hiện ra.

