Page 43 - nguoi anh hung chan dat
P. 43
MỘT NGÀY CỦA MỘT ĐỜI
B uổi sáng, trời lung linh nắng. Nhìn đâu cũng thấy nụ cười. Bỗng
có lệnh truyền xuống: “Khám sức khỏe dự tuyển phi công!”
Đứa nẩy nhìn đứa khác. Cả Tiểu đội, Trung đội, Đại đội nhìn
nhau. Phi công ư? Lái máy bay ư? Chuyện từ trên trời rơi xuống. Toàn
những anh nông dân chân mốc, mình ôi, làm gì có cơ may trở thành
một anh lính Không quân hạng sang như thế. Tệ biệt nhất là học vấn -
có nhiều anh đọc báo còn chưa chạy chữ, toán thì chỉ biết cộng trừ. Chả
hy vọng gì. Ai có chút ước muốn hão huyền thì lóng nhóng tới lui, xem
người khác thế nào, chỉ huy có phổ biến gì thêm không, hay chỉ là chuyện
đùa nhà lính?
Nguyễn Văn Bảy và một vài anh em bước ra ngoài. Quang cảnh
đúng là có khác ngày thường, xôn xao một chút, náo nức một chút. Lại có
lệnh từ Đại đội xuống: Tất cả chờ khám sức khỏe theo yêu cầu của trên!
Mười ngày trôi qua. Một buổi chiểu, thông báo từ Bộ Chỉ huy xuống
đơn vị cho biết: một Sư đoàn sẽ có 10 người được đưa vào danh sách dự
tuyển. Một con số thật kỳ vĩ và xa lạ, nghe mà ù điếc cả tai, tối sầm cả
mắt, ngơ ngẩn đến hết ngày! Một nỗi thất vọng lan ra khắp Sư đoàn. Sự
háo hức và nhuệ khí đi khám tuyển tuột xuống mức thấp nhất. Dù vậy,
mọi người vẫn phải tuân lệnh sắp hàng chờ khám.
Mấy ngày sau, anh em trong đơn vị mới hiểu với nhau rằng, về thể
chất: chiều cao, cân nặng, răng, hàm, mặt, đẩu cổ, rất nhiều người đều
đạt chuẩn tối ưu. Tuy vậy, nhưng nếu anh nào vướng vào thành phần
bên trên, không cơ bản, thì dù có khỏe như Thánh Gióng cũng bị ra rìa.
Dính dáng tới địa chủ thì dù có đạt hơn 100% đi nữa, cũng chắc chắn bị
loại. Phú nông chỉ có xác suất trên dưới 1%. Coi như bằng không. Bần,
cố, trung nông thì chọn thế nào được người có văn hóa tốt, ngoài ra còn
các tiêu chuẩn cao cấp khác, khiến ba loại nông dân dù cơ bản nhưng quá
tăm tối, âm u kia khó mong bì kịp thiên hạ. Phải thi vật lộn, kéo tay, đẩy
cây, cày bừa, đứng trục thì bọn họ sẽ được hạng ưu ngay vòng đẩu. Đằng

