Page 47 - nguoi anh hung chan dat
P. 47
48 T rú c Phương
T
từ ngày đình chiến, được tiến hành đấu tranh vũ trang, được vùng lên trừ
quân hung bạo. Thật không có gì vui bằng!
Còn vài ngày được tự do thăm thú, Bảy cùng vài anh em bạn quyết
định đi thăm các bạn học ở các trường học sinh miền Nam. Sẵn có trận
bóng đá giữa các trường, diễn ra trước sân Nhà hát lớn Hải Phòng, cả bọn
cùng kéo nhau đi bộ 7 cây số để xem. Ở đây, anh chàng Bảy gặp lại cô gái
tóc đuôi chồn - đổng hương Lai Vung ngày nào. Một cô gái đúng nghĩa
- với gương mặt chữ điển khả ái, xinh tươi, phảng phất nét đôn hậu của
người con gái vùng đồng bằng sông nước. Tay bắt mặt mừng. Cô gái có
tên thôn dã Trần Thị Niên biết người anh trai đồng hương của mình được
chọn làm phi công trong tương lai cũng thấy vui lây. Bây giờ thì không
được nói năng, đùa giỡn vui nhộn như trước được nữa, bởi Niên đã lớn
rồi. Vậy thì nói chuyện nghiêm túc chứ sao!? Nhưng nói chuyện nghiêm
túc là nói chuyện gì? Chẳng lẽ lại hỏi chuyện tình hình Cách mạng miền
Nam thế nào? Đành phải nói bâng quơ việc học hành, chuyện chọn ngành
nghề của cô em sau khi học xong lớp 10, và chuyện linh tinh về cuộc sống
tập thể ở các trường học sinh miền Nam. Cuối cùng là hứa sẽ viết thư từ
cho nhau. Và chia tay. Khô như đất hạn. Thật là vụng về. Thật tức cho cái
thằng trai, già đầu mà vẫn chưa biết “tán gái” ra làm sao hết. Bây giờ thì
còn tệ hơn ngày đi ra đồng đêm tháng 10 trể cá lòng tong. Cũng không có
đèn đâu để thổi. Nhìn nhau cười, cái cười mang ý nghĩa là anh em nhiều
hơn có hàm ý trai gái. Trời sinh ra vậy mà, biết làm sao được. Một đếm
đâu đủ cho chuyện hẹn hò. Và cứ thế mà xa.
Còi hụ báo giờ lăn bánh. Những cái vẫy tay và những cái miệng cắn
đầy nắng chiều. Không có nước mắt, chỉ có những nụ cười và những cái
vẫy tay đơn sơ làm quà cho một chuyến đi xa...
Tin từ miền Nam qua làn sóng điện làm nức lòng người bắt đầu
xa xứ: Chiến thắng Tua Hai - từ Tây Ninh - quân Giải Phóng miền Nam
đánh tan cả trung đoàn ngụy, kịp làm hành trang cho các chiến sĩ lên
đường sang Trung Quốc học lái máy bay để mai kia kịp trở về cùng miền
Nam thắng giặc.
Bảy ngày đường với chỉ duy nhất một bộ đổ xanh công nhân. Lý
do không được mặc sắc phục Không quân vì còn lo ủy hội Quốc tế phát
hiện ta tìm đường sang nước bạn để học lái máy bay hòng về nước chuẩn
bị chiến tranh. Dân tộc ta yêu hòa bình và thiện chí thật chẳng ai bằng.

