Page 46 - nguoi anh hung chan dat
P. 46

Người anh hùng ch ân  đất                    47





       tâm  phải  hoàn  thành  nhiệm  vụ  mà  bản  thân  anh  linh  cảm  là  rất  thiêng
       liêng này.  Học ngày, học đêm.  Học thầy, học bạn.  Toán, lý, và các môn học
       cơ bản.  Cả  hình học không gian.  Ở đây,  Bảy được thằng bạn  chí  tình,  tên
       là  Võ  Văn  Mẫn  -  quê  Bến  Tre  -  giúp  đỡ  tận  tình,  bất  kể  ngày  đêm,  sớm
       tối.  Nhiều  lúc  học  toán  khó  quá,  đầu  óc  rối  tung,  Bảy  được  bạn  Mẫn  ân
       cần giúp  đỡ, động viên vượt khó.  Một lần vượt một chút khó.  Một lần đầu
       óc  mở mang  ra  một  chút.  Từ  chỗ  học  không  biết  để làm  gì  hồi  ở trường
       ông thầy giáo Xệ,  bây giờ  Bảy ý thức rõ  rằng học là để trở thành phi công
       lái máy bay đánh giặc,  giải phóng miền  Nam,  thống nhất Tổ  quốc.  Học cả
       trong  chiêm  bao,  mê  mớ  còn  đọc  định  lý toán  học.  Bạn  bè  cười,  thương.
       Còn  nhiều  anh  em  khác  cũng vất vả  như  Bảy.  Tất  cả  đểu  nhất  quyết  phải
       cố  gắng,  không  để vì  học  dở  mà  bị  trả  vê'  đơn  vị  thì  buồn.  Lại  có  tội  với
       thầy, với  bạn, với  các  đổng  chí  chỉ  huy,  đổng đội  ở nhà.

            Học  văn  hóa  ở  Lạng  Sơn  mấy  tháng,  đoàn  tuyển  sinh  bay  được
       Cục  Không  quân  chuyển  về  sân  bay  Cát  Bi  -  Hải  Phòng,  tiếp  tục  đào
       tạo và chính  thức trở thành  người  của lực lượng Không quân  Nhân  dân
       Việt  Nam.
            Chẳng  mấy  chốc  lại  nghe  tin  dữ  từ  miền  Nam:  Ngô  Đình  Diệm,
       Ngô  Đình  Nhu  lê  máy  chém  đi  khắp  làng  quê  Nam  bộ  xử  tử  đồng  chí,
       đồng bào  -  những  gia  đình  và  những người  theo  cách  mạng;  lập  khu  dồn
       dân,  cai  trị  dân  lành  bằng  các  chính  sách  kểm  kẹp,  đàn  áp  dã  man.  Suốt
       mấy năm  dài,  từ  1956  -  1957,  đồng chí,  đổng bào  miền Nam vẫn  tuân  thủ
       Hiệp  định  Hòa  Bình,  oằn  mình  chịu  cho  cuộc  chiến  tranh  đơn  phương
      của  Mỹ  ngụy  càn  quét  qua  đời  mình,  không  được  phép  chống  trả  bằng
      bạo  lực  -  trừ  quyền  được  biểu  tình.  Sáu  vạn  đảng  viên  đã  bị  giết,  bị  tù.
      Gần  ba  trăm  ngàn  cơ  sở  Cách  mạng,  Kháng  chiến  bị  tù  đày,  thương  tật.
      Máu  xương,  thù hận  ngất trời...!
            Cứ  nghiêng tai vể phía quê nhà  diệu vợi,  thi  thoảng nghe  được  một
      câu  chuyện  kể của  ai  đó  vể  miền  Nam,  Nguyễn  Văn  Bảy và  anh  em  phải
      quay  lưng  đi  để giấu  những  giọt  nước  mắt  đau  đớn  đến  xé  lòng  khi  biết
      được  sự  bạo  tàn  của giặc  dành  cho  đồng  chí,  đồng bào.  Nhưng bổn  phận
      người  lính  là  chỉ  biết  chấp  hành,  tuân  thủ  mệnh  lệnh,  tất  cả  có  lãnh  đạo
      và  cấp  trên  lo.  Biết  thế.  Và  chỉ  có  thế.  Đành  vậy.  Nhiệm  vụ  của  Bảy  và
      các bạn  đồng học là chuẩn  bị thật đầy đủ  để khi  có lệnh là lên  đường.  Và
      mệnh  lệnh  đã  đến  cùng với  tin  vui:  miền  Nam  được  đào  vũ  khí  cất  giấu
   41   42   43   44   45   46   47   48   49   50   51