Page 283 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 283

anh giao  lịến đẵ huống  chuyện, rưỏ*n ngưòì đặt  ngón  tav  cđi
                   và ngón  tay  trỏ  vòng  quanh  mắt  ngó  qua ven  đòng  bôn  kịa.
                   Lần nầv, anh  hó’n  hở reo  lên :
                       — Mấy anh  oi, tồi  bỏ  ống đòm  ngó  thav chị  Ba qua rồi.
                   Bỏ, đó,  mấy  anh  thấy  chira ?
                       Tôi  nhòm  dậy,  nhìn  theo  hướng  tay  của  anh  giao  liên.
                  Quả  là tháy  có  dạng người mặc  quần  áo đen nhỏ ra khôi ven
                  virìm  thật.  Lát  sau,  đã  thấy  nưởc  tóe  trắng  dưcVi  chân  họ.
                  Rổ ráng là họ đẩ bắt  đau băng đồng. Hình như có  hai người.
                  Họ  băng  ngay  về  hưởng  chúng  tôi  .Lúc  ấy  chọi  cỏ  mưa.
                   Mưa  roi  nhẹ  nhàng,  lâm  râm khắp  mặt  đòng  nưó’c.  Tháng
                  Bảy  bao  giờ  mà chẳng  thế. Bầu  tròi  âm  âm  của Tháp  Mưòi
                  rất  sẵn  sàng  mưa.  Khi  ta  nghe  hoi  giỏ  trỏ’  lạnh  là  sắp
                  mưa  đẩy  thòi.  Những  cơn  mira  nhỏ,  những  trận  mưa  to.
                  Trong  mưa,  cánh  cò  vẫn  bay lả  chập  chờn  từ  mặt  ruộng
                  nưỏ’c  nầv tỏi  mặt  ruộng  niró'c khác. Và những  con  le  le, bói
                  cá vẫn  te  rẹt ngoi  lặn.  Đàu  đày nghe  vẳng  tới  tiếng kêu  rẻ
                  của  những  con  trích  sống  noi  lùm  bụi  nứa ngập  nửa  nồi.
                  Cảnh Tháp Mười  mưa  là  cái  cảnh  quê  hương  dầm  tắm  sau
                  suốt sáu  tháng  ròng  chang  chang  nắng  lửa,  là  cái  cảnh  lặn
                  lội kiếm  ăn  miệt  mài  của  con  chim  ruộng,  con cả  đòng.  Đối
                  với  tói  thi  cảnh  Tháp  Mười  mưa  dễ  khơi  dậy  bao  kỷ  niệm
                  thấm  lòng  về những  năm thảng gián  lao, về  những nỗi  đắng
                  cay  căm  uất, về  cái  thời  chúng  ta  chỉcỏ  trải  tim  sôi  sục  mà
                  trong tay chưa  có sắt.
                      Mựa vẫn rơi  nhẹ nhàng trên  đồng  nước. Hai bóng  người
                  bèn  kia  mỗi  lúc  một  gần  lại.Nếu  anh  giao  liên khòng  nói
                  trước, bày giò* tôi cũng  có  thế  nhận  ra  họ  là  phụ  nữ. cả hai
                  dều  vẻn  quần  lên tỏ i vế, do  đó  mà  tôi  biết ¿tược  nước  đồng
                  chỉ  lên  quả  gối  một  chút.  Chốc  sau,  cơn  mưa  ngó’t  dằn, và
                  cánh  dồng  lại  trở nên  quang  tạnh. Người phụ  nữ  đi  đầu co
                  vẻ  cao  lởn, cốn  người*di sau thì  thấp  bẻ  hơn.  Anh  giao  liêr.
                  nói :
   278   279   280   281   282   283   284   285   286   287   288