Page 286 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 286
vàng réu lẵ lay dưởi làn nirớc bị khuấy động lẩm chó-tôi cử
như ngửi thay mùi mắm kho từ ven xóm ơ bên'kia phất
tỏi. .Đồng bằng thảng nừỏc thiệt khổng có gì thân thuộc
bẵng cải mùi mắm klio, khi mà trên đồng rát sẵn bồng súng.
Ven xóm ngan ngát khỏi lan phía trưởc mặt chúng tỏi mỏi
thiệt là ara cúng, thiệt là hứa hẹn làm sao. Tôi hảo hức muốn
tỏi đỏ cho sớm sủa, vì ỏ' đỏ chắc chắn sẽ có đủ, thử mà khi
ờ rừng tôi hằng khảo khát : nầv là tiếng hồi thăm trìu mến
của các mẹ già, nầy là tiếng đánh vần của các em vang vang
từ một ngôi trường, rồi thì mùi rơm mục, mùi hương của
những bống cáu::. Xồm làhg giải phỏng của chủng ta quả là
cải đích chan chứa hy vọng của mỗi chặng đường. Khi chân
tổi đã thấy mỏi, thì chỉnh làn khỏi lan trong xóm kia lại
nhir vẫy gọi tôi đi nhanh tỏi. Thỉnh thoảng tỏi dòm ngoái lại
phía sau, nhìn bờ cây trâm bầu chõ xuất phát ban -nay đề
ưởc lượng coi mình đẵ đi bao xa. Rặng trâm bầu ay cử lùi
dàn, mờ dần. cỏ 1S chúng tôi đả đi đưọ-c nửa cảnh đong
hoặc quá nửa một chút. Tuv vậy chúng tôi cũng chưa
được yên tâm. Khi chủng tôi còn lội sồn isộn giữa dồng nưỏ*c
hoang trổng thế nay thì mọi sự bất trắc vẫn còn cỏ thề xảy
đến. Tôi còn lạ gì những cuộc đô quân chóp nhoáng, hỗn
hào của tụi trực thăng, và tôi cũng chẳng lạ gì những chiếc
L.Í9 chúa hay bắn rỏc-kẻt. Đĩ giữa đồng nưỏ'G này, tôi có
cảm tưởng giống như đang qua sông Tiền sông Hậu. Nỏì
chung đẩy là cái cảm tưởng thấp thỏm ở những chỗ căng
nhất của những lộ trình.
Chị Ba Tương Lai vẫn đi phía sau, cách tôi chừng một
công đắt. Tôi biết rõ là chị có thừa sức vựơt Cilia tòi, vì
chị là dân đồng nưỏ*c. Đỏ là tiếng chân chị bỏ X lổng nước
nghe tom tõm gọ.1 hơ chứ khống khua ầm lên ìhư chúng
tôi đâu. Tôi nghĩ chị đã cố đi chậm lại, bởi tô khổng tài
nào đi nhanh hon được nữa. Nhưng giá như tôi cỏ nhường
chị lỏn trưỏc, chắc chắn chị cũng sẽ không lên đàu. Dẫu sao,
dỏ cũng là chỗ đi của chị. Những ngươi công tác đường
279

