Page 284 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 284
Người đi đầu là chị Ba đỏ.
Dần dà hai người đã hiện rổ trước mặt. Vậy là tôi đã
hình dung không đúng cho lắm. Cải chị Ba Tương Lai này
cao lởn chớ không nhỏ nhắn như lôi tưởng. Chị ta coi vạm
vỡ, tướng đi xốc xáo, và cỏ một cái búi tóc rất to. Còn cách
bò' tràm bầu chỗ chúng tôi nghỉ chừng vài công đát, chị ta
đã nói vọng vào nghe oang oang :
— ử , tỏi rồi đỏ hả, mấy ông nhỏ?
Anh giao liên đáp :
— Tỏi lâu rồi, bộ còn lo dỗ con sao mà tỏi trễ vậy chị
Ba?
— Trễ gì ?
Chị Ba Tương Lai bãc luôn. Chị hỏi anh giao liên:
— Giẩ3r tò' của may ảnh đâu ?
Anh giao liên liền giỏ’ cái nón sắt, rút ra một cuộn giấy đi
đường đưa cho chị Ba. Chị Ba coi giấy tò’. Dang coi, bỗng
chị ngưỏ c lèn :
— Mấv anh chủ ý nghe, tôi xưởng danh tánh, hễ tôi kêu
tên ai, người đỏ hô « cỏ » dùm !
Thế rồi chị bắt đàu xưỏ’ng tên chúng tôi, giọng ồ 'ô như
giọng đàn ông. Anh khách nào đáp «có » thì chị liếc nhìn anh
ấv như đễ nhận mặt. Xong xuôi, chị cuộn mỏ’ giây nhét vào
túi ảo, đi lịch phịch từ đằng đầu cho chỉ đằng đuối đoàn
khách, dòm ngỏ coi từng nhảnh lả ngụy trang; Anh nào ngụy
trang kỹ thì chị không nói chi, cốri anh nào ngụy trang sơ
sài thì chị không chịu:
— Đòng chí làm on bẻ ít nhảnh trâm bầu giắt thêm cho
tôi nhờ coi !
Hoặc chị bác bỏ :
— Ngụy trang nliư vầy đâu có đưọ-c !
277

