Page 279 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 279

— Sau  đó, tôi chụp lấy súng « đế » cho  nó  mấy phát. Đầm
                    già mà nghe CKC của tồi «lạnh  máy» thỏi. Nỏ  liền bay  ngước
                    ngưóc  lên.  Bay tung  lên  cao,  nỏ  lại đảo.  Tôi lại  «đièm» luồn
                    máy  phát  nữa.  Lúc  nẩy  nỏ  «xút»  tôi  không  trúng,  bâv  giờ
                    tôi  bắn  lại  nó  cũng  trật  lát.  Nó  đảo,  rồi  nó  bắt  loa  gọi.  Nó
                    nói :                                                       "v
                        —  Anh  bạn  du  kích  ơi !  Quá  tầm  đạn  rồi,  đừng bắn
                    nữa,  uồng  đạn !
                        ức  một cái,  nó  nói  mình  thời  mình  nghe,  mà  mình  nói
                    nó thời  như điếc.  Giận  quả,  tôi  đưa  tay  làm  loa hét :
                        —  Con  c  ...  Thôi tôi  nói  vậy  bà  con  biết  rồi  đó  !

                         —  Tồi lại «đế» cho  nó  luôn  mấy  phát  nữa.  Coi  bộ  nỏ
                    hoảng,  nó  rướn  lên,  tè  tè  tè,  bay xắp  xải rồi  chạy  tuốt.

                        Xong  cái  thằng  cào  cào,  tòi  nghĩ,  khòng  nên  chủ quan.
                    Nỏ  kêu  phản  lực  lại thời nát  xương  chỏ’ chẳng  chơi.  Tôi liền
                    chống  rút vò  rừng,  vô  thật  sáu.  Y  như tồi  đoán.  Nó  quay
                    lại, nó  dẫn theo  sau một bày thực  thăng,  năm  chiếc.  Nỏ  đảo
                    qua khu rừng,  thả  trái  màu.  Vậy  là  bầy  trực  thăng  đó  bu
                    xuống,  bắn. Nó bắn  dai như trâu  đái.  Nó bắn  cho  tỏ’i  tối mới
                    chịu rút. Nó  rút rồi  thời  tồi trở ra.  Lúc đỏ,  tôi mỏi  thầy  đói,
                    lạnh và mệt. Suốt một ngày  chống  chọi, gân  cốt  như dây  thun
                    kẻo  thẳng.  Bây giờ  nó  dùn  lại  rồi.  Xương  cốt  như  rời  rẵ,
                    lặc lia  lặc lọi.
                        Tòi  chống  ra  chỗ  đó.  Nếu  nước  mà  giòn  như  kiếng
                    thòi c.hỗ đỏ  chắc  tan  ra  thành  bụi.  Mặt  nưỏ’c vẫn  y  nguyên.
                    Chỉ  có  rừng  là  xơ  xác.  Thấy cỏ  một  cái gì như đang  chảy,
                    tôi  liền  chống  xuồng  lại.  Đó  là  một  câỵ  trâm  bầu  lớn  bị
                    đạn  hỏa  tiễn,  lửa  hãy còn  nghi ngút.  Thật  là may,  đang  lúc
                    mát  hộp  quẹt,  tôi liền  mỏ’  cây kim  tây,  lấy  tủi  thuốc,  vấn
                    một  điếu  bang  ngón  tay  cải,  châm  vỏ  đó.  Hút.  Hủt  phà
                    phà. Chuyện  ngày hòm  kia  của  tôi như vậy đó.


                    272
   274   275   276   277   278   279   280   281   282   283   284