Page 281 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 281
hẳn xuống và trĩu nặng những nưởc. Tôi viva be vội rnav
nhánh trâm bầu đẽ ngụy trang vira nối vời anh giao liên :
— Nè, sao không cho tụi tui đi đẻm, cỏ phải tiện hơn
không hở ông bạn trỗ ?
Anh giao liên bảo;
— ối, bây giờ ban đèm thì có khác chi ban ngày. 3an
đêm tụi «cả nhái» (1) đi soi CÒI1 dữ iìữầ đa anh
Tôi lo lang nhìn đoàn người chủng tồi. Mưòi ba người.
Súng ngắn thòi nhiều mà súng dài thòi ít, đâu chỉ có hai
cây cạc-bin của hai anh chiến sĩ cận vệ trẻ. Ngồi xuống
bên cạnh một anh cán bộ đeo khấu «Brao-nin Ca-na-đa»
loai bắn mửời lăm nhát, tôi nói ;
— Ãnh à, mình đi công tác đeo sủng ngắn có gọn,
nhưng tác dụng đánh trả kém lắm !
Anh gật đàu :
— Ờ, tôi cũng tính kỳ nầy về đom vị tôi cũng sẽ rảng
kiếm một cáy cạe-bin, hễ đi đường đụng biệt kích là mình
có thề tẻ xuống quật lại liền. Hay là gặĩ) trực thăng, mình
« chiếu » lên, nó cũng nhải kiêng !
Anh giao liên đang ngồi vấn điếu thuốc, chợt nói chen:
— Tròi đất, ngưòi ta kiếm sủng ngắn không ra mà măy
anh chê. May anh không nghe nhụ nữ họ hát à?
— Hát sao?
— Sủng dài súng lớn em cũng chớ màng,
Đây dù «côn, nớp »(2) mới chính'là chàng em, yêu!
Anh giao liên độc luôn câu đó rồi nhoẻn miệng cưòi một
cách rát là hóm. Anh xin tôi lửa đốt thuốc và bật đứng lên,
ngó ơua ven đồng phía bèn kia, anh nói;
(1) Một loại tnrc thăng. • '
(2) .Súng ngăn 9 ưũ-ii-mét, ........... .
274

