Page 282 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 282
— Bữa nạy tói phiên chị Ba trưỏng trạm di chuyền
qua, bộ mắc còn lo 'dỗ con hay sao mà tối trễ quá !
Tôi ngang lôn :
— ủa, lần trưổrc tôi có qua trạm đó thẩy trưỏmg trạm
lồ anh gì đỏ mà?
— Ờ, anh Ba. Nhưng ảnh đã hy sinh. Cũng trên cánh
đồng này, hổi tháng nắn<7. Bữa đỏ ảnh bắn cày há đỏ, tả
xông hữu đột với «lây con trực thăng «cả nhái», giải thoát
cho đoàn khách. Ánh là chồng của chị Ba. Anh chết rồi, chị
Ba mỏi lên thay. Hoàn cảnh gia đình chị cỏ hoi bê bối, có
một đứa con còn nhỏ... Tụi tôi vẫn gọi chị là chị Ba Tương
Lai.
Anh cán bộ mang khầu « Brao nin » bảo :
— Chị đỏ cỏ cái tồn nghe hay quả. Thòibuồi cách mạng
nâ}r, anh chị em mình ai cũng dặt tèn tốt.
Anh giao liên vội thanh minh :
— Khỏng, cái tên đó không phải do chị Ba tự đặt cho mình
đâu. Măy anh cán bộ, bộ đội qua đưcmg đặt cho đó chỏ’. Chẳng
là cải trạm của chị hấp dẫn. Khổng «hẻo» như trạm của tụi
tôi. 0’ đó thưòng có nhiều chât tươi, lưon cá dễ kiếm, nhiều
khi có cả dừa xiêm, chuối chín, còn trà thuốc kễ như dự trữ
thửa sức. Cho nên mấy anh khách hàng thường qua lại đâv
kêu chỉ là chị Ba TưoTig Lai, nghĩa là tỏi trạm của chị thì có
tưoTig lai lắm. Tôi nói thiệt, chiều nay máy anh tỏi đó rồi
biết, đám nữ giao liên em út của chị Ba cũng đông, chớ không
phải đều là dàn. đực rựa như bên trạm tụi tòi đâu !
Dứt câu, anh giao liên lại nhoẻn miệng cười cái nửa, nu
cười này cũng không kém phan ranh manh. Những điều mà anh
giao liên vừa nói dĩ nhiên là khiím çho cả đoàn khách chủng
tôi phẩn chán hẳn lên. Nhưng riêng tòi, cái khiến tôi lưu ý
suốttự nãy giờ chính là chuyện y§ cái chết của người chồng
và sir thay thế của người vợ. Tôi định gọi hỏi them, nhưng
27$

