Page 290 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 290
giờ cũng vừa roi tom xuống đồng nưóxứ Tôấ thấy cải bỏng
đó nhèm ngay dậy, chạy thẳng vào bờ vưcm chủng tôi đang
núp.
— Đúng Ịà chi Ba rồ i!
Tất cả măy anh em chúng tôi, không ai bảo ai đều vọt
lên trên bờ mương, chạv ngưẹrc ra. Chị Ba bươn bưon, váp
ngẵ, rồi lại bưo-ii tói. Gần đến chúng tôi, chị dừng lại mội
chút, rồi vừa đi cà nhắc vừa vuốt nưỏ'c chảy ròng ròng trên
mặt. Chị hỗn hễn hỏi:
— Mấy anh cỏ... có sao không?
— Không. Còn chị ?
— Cũng không... chỉ cỏ cái chân hoi đau một chút. Lủe
nhảy xuống gần tới tôi co đủm chân lại, vậy mà... mà vân bị
quệt đát... Bộ... bộ m&y anh tưởng tôi bị... bị nỏ lượm rồi hả?
— Nghỉ một chút đi, chị Ba.
Chị Ba ngừng nói, thỏ* dồn. Lát sau, chị tiếp:
— Nổ lôi tói lèn, nỏ đàu dè tòi lận trái lựu đạn & lưng
quàn. Mảy bay. vừa bay lên, tói lấy lựu đạn ra rủt chốt
tống vỏ đảm Mv trèn. máy bay ròi nhảy đại ra cửa...
— Trời đ á t _ . . . -
-
Anh cận vệ trẻ la lớn và nhảy tới trước mặt chị Ba, khom
lưng xuống: .
— Chcàn chị đau, vậy chị lốn lưng tồi cõng chị đì !
— Thôi thổi... ai làm kỳ cục vậy nà.
Trong lúc anh bạn trẻ đòi đê đượ c cổng chị Ba, tôi ngẫrtg
nhìn chiếc trực thăng. Nỏ đang cố gưọng bay. Thân hình
con «cả nhái» Mỹ khốn kiếp đó đang bốc lửa dữ dội, chao
qua chao lại. Lết tỏi đưọ’c một quẵng ngắn nữa, 11Ó nổ tlièm
may tiếng «phùm phùm» rồi lật ngửa bụng roi xuống mặt
đồng nước bấy giờ cũng vân lồng bỏng cái bầu tròi âm âm
283

