Page 294 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 294

cỏ  bao  một  cối  khăn  trắng  nhỏ xíu trên  đàu.  Cả cái  gia đình
           ]ón  hình  như  chỉ có  một cái  khăn  đội đầu  lảm ăn  của  bà  mẹ
           và  cái  khăn  nhỏ  ây  đội  cho  thẳng út.  Vậy  mà  lũ trỗ  quen
           rồi.  Nó  chịu  đựng được  nắng  mà không hề  bệnh  hoạn  gì cả.
           Sự  sống mạnh  khỏe đã  dành cho những con  người  dám chịu
           đựng từ đòi nầy qua  đòi khốc dưỏi ánh nắng mặt  trời  ở đây.
           Đấy  cũng là  sự sống  của đất  chua ỏ’  Thán Mười.
               Một  đường  kinh  nhỏ  đế  chở  lúa.  Nắng,  nưởc  đã  hết.
           lòng  kinh khò,  những  con  chó  chạy  băng  hăng  dưỏi  lòng
           kinh. Những hàng tre  mọc  một cách mệt nhọc,  lưa thưa từng
           chòm  vài  chực  cây.  Những  cây tốt ngọn, trỏng  như đuôi  sóc
           bông. Những  cây rụng  lá trồng như những  cái xương  cả,  giơ
           cành  xưong  niềm  lên  tròi.  Những  cái  chòi  mải không  cao
           quả lm2.  cả  vợ chồng  con  cái, gồm  có  cả  hai  ông  tảo  và  ba
           bổn  cái bị  hàng.  Những cải  tiệm  bán  thuốc thơm nhưng lại
           hạn  chế  la-ve  nước  cam.  ông  chủ  tiệm  lả  một  ông  Bắc  di
           cư  vào  Nam  tử  1942,  đã  lập  nghiệp  ỏ'  đảy,  náu nưởc  sôì
           hằng  rê-sô  hán  cà  phê,  miệng  ngậm  thuốc  thom và tay thi
           rửa  đít  cho  đứa  con  nhỏ  đang  ỉa.  ông  đong  tát  đìa  vỏ'i  vợ,
           vào  rửa  đít  cho  con. Mặt  ỏng  cau  có.  Người cao lỏng khỏng,
           ông  có  cải  nét  rất  Bắc  ở  đòi  mắt  nAu,  cải  dáng  nửa  cau  có
           nửa  khồng,  rất khỏ  suy đoản.
               Ỏng  già  lìm,  râu  thưa,  cảnh  giảc  theo  dõi  khách.  Ỏng
           nói gạo  của quán  đễ  dễ bản  cho  bộ đội.  ông dũa dùm kéo  cho
           cổ  thợ may mặc  ảo ni-lông  màu  hoa cà.  Đoản  cô  là thợ may
           vì cô  ta mặc  rất tươm tất. Cái quần  sa-teng  đẫ  cũ  nhưng  vẫn
           đen  nhánh.  Cò  sẵn  sàng  đỗi  tiền  lẻ  cho  người  qua  đường.
           Trông  c.ồ  hơi  lạnh  lùng  và hình như mìíy  ỏng  khách  bộ  đội
           này không có  gì đáng cho  cô đễ ý  hoặc  cũng  có  khi  cũng đề ỷ
           rầt nhĩềụ nhưng  bản  tính  lạnh. lùng,  và  dễ  tự ải  nên  cò  làm
           ngơ. Mặt  cổ  đen  màu  chì,  cỏ  eái  răng  vàng.
               Anh  cán  bộ  nghi  mấy  anh  bộ  đội  nói  tiếng  miền Bắc,
           mặc  đô vàng, nón  cỏm-măng-đô coi  như. cặp  sửng  tnìu  mọc
           Lệch, ỏng  đeo  cây rụ-ỊỎ, thẹọ.dổi  rất  m%ra„mpng.   .  .

                                                                     287
   289   290   291   292   293   294   295   296   297   298   299