Page 291 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 291

một màu  tro, mấy anh  em  chủng  tối  sướng  quá,  đồng thanh
                 kêu  «rỏ’t  rồi,  rởt  rồi»  và  nhảy  tung  tóe  cả  nu*ỏ’c  lên  đầu
                 lèn  cố.  Riêng có  mỗi  chị Ba  là  vẫn  đứng yên.  Người đàn bà
                 trưỏng trạm  to lởn đỏ đứng chống nạnh đồi tay nơi mạn sườn,
                 đám  đám  ngỏ  mãi về phía  cải  đống  đen  lù  lù  ngút khỏi  của
                 chiếc trực  thăng  vừa  roi.  Tồi  chợt nghĩ chỗ đỏ cỏ the  là  chỗ
                 anh Ba  chồng  chị  đã  ngã  xuống hồi  tháng  nắng. Rất  cỏ  thề
                 như  vậy.  Vì  anh  giao  liên  chẳng  đã  nói cho  chủng tôi biết
                 là  anh  Ba  đẩ  hy  sinh  tại  quãng  đồng  nằy  đỏ  sao.  cả  máy
                 anh  em  chúng tối đều im lặng.  Chắc  ai  cũng thoáng cỏ  ỷ nghĩ
                 như tôi.
                     Bỗng  chị  Ba  bảo :

                     —  Thòi  mình  đi,  mấy  anh !  Đi về  đặng  còn  bảo  tin
                 cho mấy  ổng  du kích  ra  phanh  thây  nỏ.  Nỏ  cháy  dữ  quả,
                 chẳng  biết  súng  ống  cỏ  còn  đưọ'c  cây nào không ?
                                                     Tháng  5-1967
                                (Bức  thư  Cà  Mau.  Tập truyện.  Nxb  Văn  học  Giải  phóng)


                          SỒNG  THÁP MƯỜI — NGƯỜI VÀ  CẢNH
                                                               Ghi  chép
                                                            NGUYỄN  THI
                     Chiều,  đi về hường Nam. Những  đàn  chim  săn  sắt (chim
                 ảo  dà,  nhỏ  ho’n  chim  sẽ,  cỏ  đôi  cảnh gần  như cánh  én)  bay
                 từng  đàu  về  chỗ ngủ.  Mỗi đàn  hàng mấy trăm  con.  Hết  đàn
                 nầy  tỏi  đàn  khác.  Nỏ  bay  chao  lên  chao  xuống  như  cuộn
                 dây,  y như  một  đảm  lả  bị  gió  tung  lên  cuốn  đi.  Nỏ  ba}r về
                 phía  đông.
                     Sảng  sỏm  sương  mù  còn  giang  khắp  Đọng  Tháp  Mười,
                 hơi  lạnh  bắt đầu tan,  nắng ầm vừa  hẻ  lèn,  đẩ  nghe  tiếng  nỏ
                 kêu  chiêm  chiếp rất vui tai.
                     ỏ’  đây  không  cỏ gà gảy,  nhưng  tiếng  chim sắt  từ trọng
                 những  đám  cỏ  ướt  đẫm  hoi  sương đánh thức  ngưòi dậy.

                 284
   286   287   288   289   290   291   292   293   294   295   296