Page 178 - tap 2 phan 1
P. 178
như vậy bởi quan điểm của tôi là rất rõ ràng. Tôi quan niệm rằng
những chuyện của gia đình cũng là một phần cuộc sống của bản
thân, nó phải được trân trọng ngang bằng với những việc khác,
miễn là nó không trái với lương tâm của mình, với tư cách vừa là
một người trong gia đình, vừa là một cán bộ, một đảng viên, và
tôi cũng không bao giờ sợ cái tính từ “có liên quan” nó cản trở con
đường tương lai của mình, bởi xưa nay tôi đâu phải vì thăng quan
tiến chức mà làm việc.
Trong một chuyến ra Hà Nội công tác tôi lại cất công đi tìm
thăm cháu Bửu là con chị Tư Hoa. Đây là một chuyến đi khá gian
nan: tám giờ tối tôi đưa xe đạp lên tàu hỏa đi tới năm giờ sáng là
đến Yên Bái, rồi bắt đầu đạp xe qua một vùng đồi núi không biết
bao nhiêu cây số, đến giữa trưa lại phải vượt qua một cái đèo cao
ngất. Đến đỉnh đèo vừa nóng lại vừa khát, tôi bụm tay hứng nước
từ một khe nhỏ trong núi chảy ra, uống thật đã khát. Nhưng khi
xuống đến chân đèo thì tôi bắt đầu bị đau bụng, có lẽ do uống
nguồn nước bị nhiễm khuẩn. Tôi vẫn cố đạp đến hai, ba giờ chiều
thì tới trại cải tạo. Bây giờ nghĩ lại tôi không thể hiểu bằng cách
nào tôi có thể từ Yên Bái mà chỉ qua hỏi thăm đường đi lại có thể
tìm đến trại giam Bửu ở tận bên Sơn La với hành trình gần cả một
ngày đường đèo núi?
Đến nơi tôi bèn trình giấy đi đường của đơn vị và xin được
phép gặp, nhưng đề nghị với trại là đừng cho biết tôi là cậu ruột,
mà nói là một phóng viên của báo Quân đội Nhân dân đến tìm
hiểu về một tù binh có người thân tham gia cách mạng. Sở dĩ tôi
cố ý làm như vậy là để nghe tiếng nói thật của nó đối với những
điều mà nó có dịp thổ lộ với báo chí, bởi tôi biết tính Bửu chẳng
sợ gì mà không nói ra tất cả. Để rồi sau đó với tư cách là người
trong gia đình tôi sẽ phân tích cho nó rõ hơn, kể cả những hiểu
lầm của nó đối với Cách mạng trong một số vấn đề có liên quan
432 Nguyễn Long Trảo

