Page 153 - Khi To Quoc Goi nguyen long trao
P. 153
152 Khi Tổ quốc gọi
đã nhận ra dì, cái rổ cặp bên hông, khăn rằn vắt vai, cái miệng
rụng răng móm xọm. Tôi đến gần giả vờ hỏi: “Dì ơi, có phải
đây là chợ Cái Dừng không?”. Dì ngẩng đầu lên nhìn tôi trả lời:
“Phải, mà em muốn tìm ai ở đây?”. Tôi đáp: “Dạ, cháu muốn tìm
nhà chị Bảy Liên”. Dì lại vừa hỏi vừa trả lời: “Chớ em ở đâu mà
đến đây tìm con Liên? “Qua” là má nó đây!”. Mà dì không nhận
ra tôi cũng phải, bởi khi rời Cao Lãnh thì tôi còn nhỏ xíu. Thấy
đã chọc được dì, mà dì còn xưng là “qua” với tôi nữa, nên khoái
chí cười ha hả. Lúc này thì dì đã nhận ra và rủa tôi với cái cách
quen thuộc: “Cái đồ mắc dịch! Mày ở đâu về vậy?”.
Dì Ba là con người dễ tính và rất thương con cháu. Xưa kia
nhà dì làm bánh bèo và còn bán đường thốt nốt ngoài chợ. Mỗi
lần đến nhà dì là được cho ăn bánh bèo thoải mái, còn giữa buổi
học ra chợ, thế nào dì cũng kéo cái ngăn kéo dưới chỗ ngồi lấy
ra một đồng xu cho đi ăn bánh. Nhớ có một lần Ba tôi đến trách
dì tại sao để anh Ba Thanh Nha đến nhà ăn dầm nằm dề, lại còn
rủ thêm bạn bè tới nữa! Dì rầy lại: “Cái dượng này mới lạ kìa!
Tưởng ai, chớ con cháu nó không tới nhà mình thì tới nhà ai?
Mình đuổi nó thì nó đi đâu?”. Hiện dì đang ở với con dâu là vợ
anh Sáu Bèn, người Quảng Nam hay Quảng Ngãi gì đó mà nói
như chim, tía ai nghe kịp. Còn anh Sáu Bèn thì sau một thuở
chơi bời trác táng, cũng may là có cách mạng giác ngộ anh mới
tham gia kháng chiến, một chuyện khó tin mà có thật, một việc
mà dì Ba đã làm thịt mấy con gà ăn mừng cho đứa con hư hỏng
nay đã hoàn lương, lại còn biết tìm con đường đi đúng! Anh vào
làm việc ở Công an Xưởng Sa Đéc, trong tổ thợ rèn. Nghe kể lại
thì anh rất sợ máy bay, nhưng đào cái hầm để tránh thì chỉ đủ
chui cái đầu, còn cái đít vẫn lòi lên trên, hỏi vì sao, anh bảo rằng
bắn trúng cái đầu thì chết, mà trúng cái đít thì chưa sao! Về sau

