Page 297 - Khi To Quoc Goi nguyen long trao
P. 297
296 Khi Tổ quốc gọi
Năm 1953, đơn vị đóng quân ở đây, nhiều lần tôi và anh em
thấy một cô gái mảnh mai, mái tóc dài suôn mượt, nước da trắng,
đôi mắt bồ câu đen láy, vẻ mặt hiền lành, đi qua cầu. Anh em trêu
chọc, gán ghép cô ấy với tôi. Tôi chưa suy nghĩ gì nhưng cũng thấy
thích thích.
Đó là cô Lê Thị Duyên, con gái thầy giáo Đồng, quê tại xã
Hòa Nghị này. Có một lần Tây xuống đốt nhà rồi bắt ông, nhưng
ông nhảy xuống sông chạy thoát. Sau đó, gia đình ông ra chợ Gò
Công mướn nhà ở.
Một chuyện tình cờ giống như duyên số là cùng đơn vị với tôi
có anh rể thứ năm của Duyên. Tôi thường ra nhà thăm chị Năm,
thấy tôi người khỏe mạnh, hiền lành, vui tính, hay ca hát, chị Năm
có cảm tình với tôi. Một hôm chị Năm về nhà nói với Duyên:
- Em cho chị mượn tấm hình, ít hôm chị trả?
- Chị mượn làm gì, em không cho đâu!
- Thôi năn nỉ mà! Chị muốn đem vô đơn vị cho anh Năm,
anh Bảy coi. Chị hứa trả liền!
Thấy chị Năm năn nỉ, Duyên đồng ý cho mượn tấm hình
chụp năm mười tám tuổi. Chị Năm về đơn vị đưa tấm hình cho
tôi xem. Tôi hỏi:
- Có phải cô em của chị trước ở xã Hòa Nghị không?
- Đúng rồi! Cậu đã gặp rồi hả?
- Em nhìn thấy mấy lần khi qua cầu nhưng chưa được nói
chuyện lần nào.
- Vậy cậu có muốn làm em rể tôi không? Để tôi nói giúp cho.
- Chị cho em tấm hình này nghen.

