Page 458 - Khi To Quoc Goi nguyen long trao
P. 458
Ra đi để có ngày trở về 457
Hoa văn thời còn học pháo binh ở Trung Quốc, cũng là Tướng
Phòng không - Không quân; nhân đây xin kể lại một số “giai
thoại” của hai ông này cho vui. Chuyện là một hôm ông Tài
nhận đươc mệnh lệnh của cơ quan cấp trên là Cục Tác chiến,
thấy ký tên là Lê Văn Tri, ông buột miệng nói: “Cái thằng Tri ấy
mà, chớ Cục Tác chiến gì mà tác chiến!” bởi trước kia ông Tri
từng là cấp phó của ông Tài. Còn ba câu chuyện sau đây thuộc
về ông Tài. Khi ông làm Tư lệnh Phòng không - Không quân,
theo quy định thì mỗi sáng thứ Hai toàn cơ quan phải tập hợp
làm Lễ Chào cờ, có một số sĩ quan chưa rèn luyện thuần thục
động tác cơ bản nên khi đưa tay lên chào phải dò tới dò lui một
lúc lâu mới đặt được tay trên vành mũ. Thấy chướng mắt, ông
phán: “Động tác gì mà nàm nẩm ca nẩm cẩm như xẩm sờ n...”
(ông quen phát âm lờ thành nờ). Một lần khác, khi nghe báo
có một sĩ quan của đơn vị pháo cao xạ chê rằng các khẩu pháo
của đơn vị ông đều bị rộng nòng, khó bắn trúng máy bay Mỹ,
ông nổi cáu bảo: “Anh nào bảo bắn không trúng, cứ đứng tầm
năm mươi mét tôi bắn thử xem có trúng thủng bụng không
nào!”. Có ai lại dám cãi lý với thủ trưởng? Bản thân tôi, khi còn
công tác tại Học viện Pháo binh Tuyên Hóa ở Trung Quốc,
từng nghe ông kể lại rằng ông là người dân tộc thiểu số, trước
kia từng làm cận vệ phục vụ Bác Hồ. Trong một lần đi công tác
qua một con suối, vì sợ Bác trượt chân ngã nên ông yêu cầu để
ông cõng, nhưng Bác không nghe. Chẳng may khi mò mẫm
qua suối, Bác bị trượt chân ngã thật, ông nóng ruột mắng: “Cái
lão già này bướng, bảo cõng không cho cõng, để trượt ngã đó
thấy chưa?”. Tội nghiệp, lúc đó Bác lại nhận khuyết điểm vì đã
không nghe lời ông.
Sau khi rời Yên Thành, tôi lại đạp xe vào Đô Lương để
kiểm tra tình hình của trạm sửa chữa radar của Quân khu.

