Page 145 - nguoi anh hung chan dat
P. 145

MÌG-17TIỂPTỤC CHIẾN ĐẤU





            T    rong  lúc  tình  hình  không  mấy khả  quan  cho  lực  lượng  Không
                 quân  đánh  địch  -  bởi lực  lượng chủ công trong  không chiến  là
                 MiG-21  đã  được lệnh  ngừng bay  (không biết thời gian  nào  trở
      lại)  - thì các Biên đội MiG-17 èo uột như tàn quân cũng phải lên trời đánh
      với  bọn  “thần  sấm”,  “con  ma”,  “hiệp  sĩ  thánh  chiến”  hàng  ngày.  Không  thể
      để bầu  trời  của  ta  cho  địch  muốn  làm  gì  thì  làm.  Đã  đến  lúc  các  chiến  sĩ
      Không quân không chỉ cần nêu cao tinh thần  quyết tử bảo vệ Tổ  quốc,  mà
      còn  phải  tỏ  ra thiện  chiến với  mỗi  cá  nhân  trong  nỗ  lực  tìm  ra  cách  đánh
      nhằm  chặn  đứng  đà  thắng  lợi  của  kẻ  địch,  từng  bước  giành  lại  thế  chủ
      động trong đối  mặt không chiến với  kẻ thù.  Và Nguyễn Văn  Bảy vẫn thầm
      nói  trong  lòng  quyết  đánh  cho  kẻ  thù  phải  sợ  mà  chùn  chí.  Trò  chơi  tuổi
      thơ ngày nào hiện về với anh  như vỗ về.  Chẳng phải  ngày xưa Bảy đã từng
      nghĩ  ra  bao  cách  chơi  táo  bạo  bắt  các bạn  ở phía  đối phương phải  nể mặt
      đó  sao?  Chẳng  phải  sự  dũng  cảm  và  mưu  trí  của  anh  trên  lưng  bò,  lưng
      trâu  đã  từng  mang  lại  cho  phe  Bảy  những  chiến  thắng  ngoạn  mục  và  hết
      sức ly kỳ đó sao?  Đánh giặc với đánh  trận giả là khác nhau, nhưng có  một
      nguyên tắc  chung là phải mưu  trí,  sáng tạo.  MiG-21  có  ưu thế,  nhưng gần
      đây kẻ  địch  đã  nghiên  cứu  và  nắm  được  quy luật  vận  hành  và  cách  đánh
      lặp  đi  lặp  lại  không  thay  đổi,  từ  đó  mà  bị  địch  bắt  thóp,  điểm  huyệt.  Tin
      vào  mình,  giàu  linh  cảm  về  bản  thân  khi  đối  mặt  với  những  cảnh  huống
      khó  khăn,  nguy hiểm,  Bảy cứ  ngồi  nghiệm  ra  cách  đánh  bằng  những  mũi
      tên  trên  đất.  Bảy  cười  một  mình  với  những  bài  hình  học  không  gian  thô
      sơ,  hiển  lành  được  anh  vẽ  bằng  miếng  gạch  bể  cứ  lăn  tăn,  líu  la,  líu  lít
      trong  đầu  cùng sự  tưởng tượng  ngộ  nghĩnh  chẳng  khác  anh  nông  dân  tay
      lấm  chân  bùn đang ngồi  trên bờ đê thửa ruộng vừa trải  qua một  mùa thất
      bát  để tính  tiếp  cho  lần  thu  hoạch  vụ  sau  lúa  chất  đẩy bổ.

            Bất giác  Bảy nhớ lại một  lần  trên  sông,  cả bọn  con  nít,  trẻ  trâu  chơi
      trò bắt nhau trên  nước,  Bảy bị vây vào giữa,  không đường nào thoát được,
      dù  biết lặn  nhưng lặn  chưa được  dài  hơi,  bí!  Chẳng lẽ  đầu hàng để bị bắt,
   140   141   142   143   144   145   146   147   148   149   150