Page 146 - nguoi anh hung chan dat
P. 146
Người anh hùng chân đất 147
Bảy bèn đánh liều hít hơi sâu, lặn một hơi thật dài, mài người sát mặt đất,
bườn ra khỏi đám trẻ đang vỗ tay mừng chiến thắng vì nghĩ rằng Bảy hết
đường chạy. Nào ngờ, Bảy lặn một hơi thật sâu, thật dài, cố chui vào được
tầng lá thấp phủ ngang mặt nước của cây bần để trốn an toàn. Tụi nhỏ đợi
mãi không thấy “kẻ địch” nổi lên. Chúng bắt đầu hoảng, cứ cho rằng Bảy
đã chết chìm, hay bị bà thủy, hà bá gì bắt, bèn tháo lên bờ, túm quần túm
áo mà chạy thục mạng, vừa chạy vừa la làng:
- Bớ làng... thằng Bảy Đầu Giồ bị bà thủy bắt...!
- Thằng Bảy chăn bò bị hà bá bắt... Bớ làng xóm ơi!
Bảy nghe sướng quá, khoái chí quá đi mất. Cho chúng nó hết hồn
chơi. Bảy cứ lặng im trong lùm lá, hút gió làm chim vịt kêu chiểu. Trời lại
đi dần vào chạng vạng. Đến lượt người lớn kéo nhau lao ầm ầm xuống
sông lặn tìm thằng Bảy. Trong đó có cả anh Hai, anh Ba của Bảy. Còn ông
già tía của Bảy thì đứng trên bờ la bài hãi “Phải kiếm cho được nó về. Cái
thằng nghịch tử... trời đánh!”
Sau đó, hít một hơi thở đầy, Bảy lặn lại mé nước gần đó, chỗ có
lùm cỏ lau, cỏ đế mà lẻn bò lên bờ. Đói bụng. Bảy đi một tăng lại chỗ
có buồng chuối vặt được từ gò mả mồ côi giú trong lùm, lột ra, làm một
hơi hết hai nải, no bụng, lúc túc lội về. Tới sân lúa hàng xóm, thấy có bọn
cùng Bảy chơi cút bắt dưới sông hổi chiểu đang tụm nhau một cách đẩy
hứng thú với trò bịt mắt bắt dê, Bảy liền nghĩ ra cách ma hiện hồn làm
cho chúng nó sợ. Tụi mầy chơi xấu, biết tao chết rồi mà vẫn kéo nhau đi
chơi vui, không đứa nào biết buồn...
Khi vể đến nhà thì hỡi ơi! Nhà Bảy đầy chật người, nhiều người
khóc la như cảnh nhà có tang điếu. Hổn phách lạc mất, Bảy run rẩy nép
vô hàng rào khi nhìn thấy đám trẻ chơi bắt dê ban nãy chạy ào tới, trợn
mắt chu mồm hét toáng lên:
- Thằng Bảy nó thành ma rồi...!
Trời bất dung gian đảng, ông già tía của Bảy đi mua đinh vê' chuẩn
bị đóng quan đóng quách cho nó, thấy có thằng bé thụt ló bên hàng rào,
nhìn một lúc, ông liền túm lấy cổ nó lôi vào nhà. Mọi người tá hỏa. Ông
già định lôi Bảy xuống bộ ngựa nhà dưới mà nện cho một trận nên thân,
nhưng mấy người bà con xót lòng ngăn cản:
- Nó còn sống là mừng muốn chết rồi, còn đánh đòn nó làm gì. cho
mấy bác, mấy cô, mấy bà xin đi!

