Page 157 - nguoi anh hung chan dat
P. 157

158                         T rú c Phương





           Hội trường nhao nhao lên, nhiều đôi mắt nhìn vể phía người kể chuyện.
           -  Dạ,  cũng  có,  cũng  kiếm  được  một  chiếc  F-8  hết  thời  bay vào  loạt
     đạn  37mm  tôi  bắn  từ  lượt  tăng  tốc  đầu  tiên  cùng với  Mẫn.  Sáu  câu  vọng
      cổ  được  hợp  tấu bằng  cây đờn  kìm  với  cây đờn  cò...
           Bảy cười tươi  trả  lời,  rồi  đưa  tay chào  mọi  người,  bước xuống  trong
      tiếng  pháo  tay  dồn  dã  kéo  dài.  Vừa  bước  xuống  chỗ  đoàn  Không  quân
      ngồi  vào  vị  trí  của  mình,  Bảy  liền  bị  Mẫn  thúc  cho  một  chỏ  vì  tội  đưa
      chuyện  của  Mẫn  lên làm trò  cười  trước  đám  đông.
           Chiểu  hôm  ấy,  vợ  Bảy  đón  chồng  bên  ngoài  nhà  khách,  thưởng  cho
      chồng một cái ôm  siết nhiều  mổ  hôi và gió bụi sau khi vượt qua mấy mươi
      dặm  đường  thiên  lý bằng  một  cuốc  xe  đạp  rất  chi  là  ân  tình  do  người  bạn
      khổ  nhọc  đèo từ chỗ  sơ tán về Hà Nội  cho  nàng thăm  đức lang quân.
           -  Trời  đất,  sao  em  dám  liều  mà  đi  xa  như vậy?  -  Vừa  trông  thấy vợ
      bụng  mang  dạ  chửa  đang  long  lanh  mắt  bước  chậm  chạp  về  phía  mình,
      Bảy  ngạc  nhiên,  trào  lại  ôm  vợ  mà  quên  mất  phép  lịch  sự  với  người  bạn
      có  công  đèo  vợ anh  vượt  hơn  40  cây số  đường  để thăm  anh.
           Đến  giờ chia tay.  Bảy hôn  vợ,  cảm  ơn  cô bạn và  chào  mọi  người trở
      vê' đơn vị trực chiến.  Những đôi  mắt nhìn nhau và những cái vẫy tay chào.
           Về  đến  đơn  vị,  thương vợ  quá,  ngủ  không  được.  Cầu  mong  hai  mẹ
      con  bình yên.
            Hôm  đó  Võ  Văn  Mẫn  được  cô  sinh  viên  sư  phạm  Hà  Nội  đèo  ra
      Hồ  Tây hứng gió,  ăn  bánh phồng tôm và uống hai  chai bia Trúc  Bạch.  Họ
      chia  tay  nhau  khi  Mẫn  đọc  cho  cô  người  yêu  nghe  bài  thơ  N hớ và  được
      trả  công bằng một  nụ  hôn  có  hương hoa  nhài trên  tóc người yêu.
            -  Cuộc đời quân  ngũ thế mà vui,  anh  Mẫn  nhỉ.  Em  muốn  sang năm
      ra trường,  chúng  mình  cũng  như  anh  chị  Bảy vậy.  Anh  thích  chứ?
            -  Anh  muốn  ngay bây giờ...
            -  Anh  nẩy,  phải  chuẩn  bị  mọi  thứ  đã  chứ.  Còn  phải  xin  ý  kiến  bố
      mẹ  nuôi,  Ban  Thống  Nhất  nữa.  -  Nói  xong,  cô  sinh  viên  bẹo  yêu  vào  má
      Mẫn  rồi tặng cho  chàng  trai  Nam  Bộ  của  mình  nụ  hôn  ngọt  ngào.
            Và  đôi  trai  tài  gái  sắc  chia  tay  nhau  trong  đêm  Hổ  Tây  lung  linh
      bóng  nguyệt.
            Chẳng  mấy  ngày  rảnh  rỗi.  Sự  náo  nhiệt  từ  mấy  ngày  Đại  hội  rồi
      cũng  qua  đi.  Bài  kể  chuyện  của  Bảy  trong  buổi  chiều  cuối  của  Đại  hội
   152   153   154   155   156   157   158   159   160   161   162