Page 228 - nguoi anh hung chan dat
P. 228
Người an h hù n g ch â n đất 229
phủ Quốc gia kiểm soát hết 99 phần trăm dân số, 90 phẩn trăm đất đai
lãnh thổ. Việt Cộng sắp đến ngày tận số rồi, ông Ba, bà Ba à!
- Vậy hả cậu? Vậy là tôi mừng cho mấy cậu. Còn con tôi, cháu tôi,
tại nó ngu dốt nên theo “Mấy ổng”, có chết thì nó cũng đáng đời. Nghe
cậu, nếu tôi có gặp nó thì tôi cũng nhắn nó là mấy cậu kêu nó về với
Quốc gia, Quốc gia tốt lắm. Nhưng mong mấy cậu hãy để cho hai ông bà
già nầy được yên. Mấy ông có giỏi thì tìm con tôi, cháu tôi mà giết, mắc
chứng gì cứ hành hạ vợ chồng già nẩy. Ba bữa dọa tù, bốn bữa dọa bắt,
năm bữa dọa bắn giết thì sao mà sống cho nổi.
- Nói cho ông bà sợ mà làm việc phải - tên trưởng ấp hách dịch -
chớ có phải là ác đâu. Thương mới cho roi cho vọt. Bà biết điểu thì câm
cái miệng trẩu của bà lại đi. Tết nầy tôi bắt hai ông bà đi học tập 10 ngày,
qua Tết mới cho về.
- 10 ngày, 20 ngày gì cũng có khác đâu. Sống với mấy ông làng, mấy
ông ấp ở đây thì coi như ở tù chung thân rồi!
- Bà nói xấu Việt Nam Cộng hòa. Bà nói xấu tổng thống... Tôi bắt
bà, tôi bắt...!?
Ông già lại lên cơn ho, mắt quắc lên nhìn về phía hai vị khách:
- Tôi xin hai ông hãy vê' cho. Tôi không mời hai ông đến nhà. Muốn
bắt, muốn bỏ tù gì thì mai mốt cứ trở lại bắt tôi đây nẩy, con tôi nó giống
tôi mới đi theo Cách mạng đó.
- Ông... Ông... thách tôi à. Ông thách thằng trưởng ấp Côn nầy à?
- “Côn” hay “đồ” gì tôi cũng không sợ! Tôi sẽ kiện lên tổng, lên quận
rằng mấy ông ức hiếp dân, coi dân như gà vịt... Tôi kiện...
Bà mẹ vỗ lưng ông chồng cho xuống cơ ho và cơn giận.
Tên bình định tỏ ra nhã nhặn, lịch sự, vội ôn tồn:
- Thôi, chỗ quen biết không, xin ông ấp cho tôi can. Ta về, hôm nào
bác trai khỏe, ta đến nói chuyện với bác sau.
Tên xây dựng nông thôn vừa nói vừa nháy mắt, dắt tay tên trưởng
ấp kéo ra khỏi nhà. Tên trưởng ấp quay lại, hậm hực:
- Bữa nay thằng Côn nầy tha cho ông. Ông liệu hồn đó. Ông ngon
thì làm đơn thưa tôi đi, xem có ma nào nó giải quyết cho ông không? Ở

