Page 231 - nguoi anh hung chan dat
P. 231
232 T rú c P hư ơ ng
- Tôi có nợ chú đâu, tại chú cứ gục xuống mà lạy chứ vợ chồng tôi
đâu có đòi.
- Không đòi cũng phải trả. Bà tưởng hạ bệ được uy thế nhà ông Cả
Trinh nẩy dễ lắm à.
Ông già từ trong buồng lụm khụm đi ra với cái mác vót trên tay:
- Tao đây, để tao ra tao trả cho thằng trưởng ấp dòng giống địa chủ
của mầy hai lạy... Mẩy bước vô đây, đồ ác ôn!
Tên trưởng ấp Côn lại móc súng lục ra, mổ lấy oai:
- Ông định chém tôi bằng mác vót à. Để tôi cho ông đi gặp mấy
thằng con của ông sớm nghen. Hừ!
Khi tên trưởng ấp vừa đưa khẩu súng lục lên dọa thì cũng là lúc
ông Ba lao ra với cái mác trên tay, cùng những hơi thở gấp.
Bỗng bên ngoài có mấy tên lính dân vệ xã bước vào với lễ vật trên tay:
- Bà Xã trưởng gởi tặng ông Ba, bà Ba mấy món nẩy dùng lấy thảo.
Đây là trà. Đây là rượu. Đây là bánh. Kính mời ông bà dùng. Bà Xã trưởng
hứa mai mốt sẽ vô thăm ông bà. Kính chào!
Tên trưởng ấp lại nhìn trân trân vào mấy mâm đồ trên tay bọn lính
dân vệ, rồi lặng lẽ rút êm không cẩn biết vì sao lại có chuyện lạ thường vầy.
Cả ông Ba, bà Ba cũng chưa hiểu hết ẩn tình bên trong, bèn gọi giật
chú lính dân vệ lại, sốt ruột hỏi:
- Chú lính ơi, cái nầy của ai, chú có nhầm nhà không? - Bà Ba hỏi.
- Dạ không đâu. Đúng ông Ba, bà Ba là chủ của mấy món quà nẩy.
Tụi cháu được căn dặn kỹ trước khi đi mà.
Phải mấy ngày sau, hỏi thăm mãi, bà Ba mới biết được món quà
hôm trước nhận là của cơn dâu hụt nhà mình mười mấy năm về trước.
Cô gái xinh đẹp mà ông bà Ba muốn cưới cho thằng con trai thứ Bảy
cứng đầu cứng cổ của mình hồi năm nẳm năm xưa đã thành vợ của ông
chủ nhỏ ở chợ Tân Dương. Do có học thức, lại giỏi những con toán, nên
được cho làm Trưởng ban tài chánh xã, đến kỳ bầu Hội đổng, trúng luôn
chức Xã trưởng. Bây giờ cô dâu hụt ấy thành bà Xã trưởng xã Tân Dương.
Nhờ vậy mà hôm nay ông bà Ba hưởng được phúc lành.
Tin thằng con thứ Mười của ông bà Ba lén lấy mấy khẩu súng của
đám quân đi càn gởi cho Việt Cộng lần nữa đồn ran đẩu làng, cuối ngõ.

