Page 282 - nguoi anh hung chan dat
P. 282

Người anh hùng ch ân  đất                    283





     cho  cái  gì  thì  hưởng  cái  nấy.  Chỉ  tiếc  là  Hồ  Chí  Minh  không  còn  sống
     để  chứng  kiến  sức  mạnh  kỳ vĩ  của  Mỹ vừa  được  thị  uy  ở  Hà  Nội  sau  12
     (chứ  chưa  phải  là  15  hay  20)  ngày  ngắn  ngủi.  Cái  chấn  lý  “Không  có  gì
     quý hơn  độc lập  tự  do”  không thể đọ lại với  sức  mạnh  Mỹ.  Hãy nhớ rằng
     nước  Mỹ là Thượng  đế được  tạo  ra  để đi  đến và  ban  phát.  34  chiếc  B-52,
     4.000  chiếc máy bay bị rơi ở miền Bắc Việt Nam, chứ nhiều hơn nữa cũng
     không  nghĩa  lý gì.  Hãy  nhớ,  nước  Mỹ  là  Thượng  đế được  tạo  ra  bằng  trí
     khôn và  sức mạnh.  Hãy nhớ!
           Nhiều năm  sau Nixon vẫn  nhớ và cảm thấy thú vị về đoạn  đối thoại
     với  cố vấn  đặc biệt  của  mình:
           -  Ký  được  rồi!  Một  nước  Mỹ  vẫn  sạch  sẽ  trước  mắt  thiên  hạ  đấy
     chứ?  Ông  hãy làm  cho  tốt  phận  sự  của  mình!  591  phi  công  tù  binh  Hoa
     Kỳ...  Tốt  rối, hãy nhanh  nhanh đưa họ về cho  đám phản  chiến  câm  miệng
     chó  của  chúng  lại.  Ngài  nên  nhớ:  Tôi  đã  làm  xong  công  việc  của  một  vị
     Tổng thống thông minh  rồi.  Còn lại chỉ là việc của ngài.  Khẩn  trương lên!

           -  Dạ,  thưa  Tổng  thống,  ngài  đã  làm  xong  việc  của  Ngài  một  cách
     tuyệt  vời.  Chúc  ngài  có  một  giấc  ngủ  ngon!  Việc  của  tôi...Vâng,  khẩn
     trương.  Nhưng thưa  ngài  Tổng thống, việc  của tôi...

           -  Việc  của ông thế nào...?
           -  Thưa Tổng thống,  Ngài quên  rồi  đấy.  Việc của tôi,  tôi  đã làm xong
     từ  tháng trước...

           -  À  ừ...  Ngài  đã...  Chúc  một  buổi  sáng  Paris  với  bữa  điểm  tâm  ý vị
     dành  cho  ngài...  Chốc nữa là tôi quên  mất cái nháy mắt tinh khôn và thật
     quyến  rũ  của ngài...  Chúng ta  đúng là  người Mỹ!



           Và  Hà Nội...  Những  con phổ vẫn  còn  ngun  ngút khói.
           Người đi tìm  nhau, gọi nhau,  mắt người nào cũng đỏ. Những chiếc
     xe  thổ  mộ, xe bò,  xe  trâu  chở  mọi  thứ  đi  trên  những  dãy phố  biến  dạng
     hình  thù.  Những hầm  hố  cá  nhân,  cộng  đồng dọc  dài  những  con  đường
     tung tóe vết xước  rách vỡ bể và đổ  gẫy.  Những chiếc  mũ  rơm  máng trên
     cành  cây  khô  như  những  tổ  chim.  Mãi  mới  thấy  một  chiếc  lá  chợt  rơi
     trong  gió.  Những  cái  nhìn  hốc  hác  vào  nhau.  Những  nụ  cười  méo  mó
     thành tiếng khóc.  Phố  Khâm  Thiên  im lìm như một dãy địa tầng nứt gãy
   277   278   279   280   281   282   283   284   285   286   287