Page 281 - nguoi anh hung chan dat
P. 281

282                         T rú c Phương                                     1
          Tr



        trút xuống Thăng Long,  Đông đô ngàn năm văn hiến của người Việt Nam.
        Mỹ  đi  đến  đâu,  mùi  Mỹ đi  đến  đó.  Mỹ thoát  khỏi  sự  cai  trị  của  thực  dân
        Anh  để sau đó trở thành tên thực dân mới hung tàn.  Mỹ cùng đồng minh
        chiến  thắng  Hitler  phát  xít  để  bây  giờ  trở  thành  kẻ  cuồng  sát  phi  nhân.
        Những  ai  còn  mơ hồ  với  đế quốc  Mỹ thì  hãy nhìn  cho  rõ  bản  chất và  bộ
        mặt  thật của  con  nhân  sư khổng  lổ  mất  tính  người  muốn  làm  bá  chủ  địa
        cẩu  nẩy.

             Bao  nhiêu  cấu  hỏi  và  bao  nhiêu  câu  trả  lời  đã  được  đặt  ra  và  viết
       lên trên  hàng nghìn  tờ báo  khắp  thế giới về sự  hung hãn cùng cuộc chiến
       tranh  xâm  lược  bẩn  thỉu  của  Mỹ,  vẫn  không  hể  gì  đối  với  Nixon  -  tên
       đồ  tể  khát  máu,  kẻ  có  vinh  dự  hai  lần  trong  đời  được  đem  vấn  đề  bom
       nguyên  tử  ra  để  bàn  xem  có  nên  ném  nó  lên  đẩu  người  Việt  Nam  hay
       không?  Một  lần  giúp  80%  chiến  phí  cho  Pháp  trong  cuộc  thua  ở  Điện
       Biên  Phủ,  Nixon đã lên tiếng vê' việc đem bảo bối hạt nhân  ra để đánh bại
       đối  phương  Cộng  sản.  Một  lần  lúc  thúc  thủ  ở  Khe  Sanh  và  kế hoạch  cắt
       đứt  con  đường  huyết  mạch  Trường  Sơn  -  Hổ  Chí  Minh  sau khi  hàng  rào
       điện  tử  Macnamara  bị  phá  sập  với  những  thất  bại  nặng  nê'  của  quân  Mỹ.
       Hyrosima  ư?  Nagasaki  ư?  Có  hể  gì!  Lương  tâm  ư?  Lương tâm  của  Nixon
       ta  là  sức  mạnh  của  nước  Mỹ.  Kẻ  nào  dám  động  đến  sức  mạnh  của  nước
       Mỹ phải nhận lấy hậu quả sứt trán bêu đầu.  Đó là chân lý bất di, bất dịch.
       Lẽ  ra  Hà  Nội  còn  phải  biết  ơn  về việc  Nixon  ta  chưa hạ lệnh  để B-52  chỉ
       đến  đây  một  chiếc  và  với  chỉ  một  quả  bom  duy  nhất  nặng  100  kyloton,
       chứ  không  phải  vất  vả  mang  đến  hàng  chục  vạn  trái  bom  300  -  250kg
       với  200  máy  bay  pháo  đài  và  1.070  chiếc  máy  bay  chiến  thuật  rồi  để lại
       đất  nẩy đến  gần  100  chiếc  cùng hàng trăm  phi  công tù  binh.  Người  Nhật
       đã  không  thù  được  người  Mỹ;  cũng  như  vậy,  dù  có  chết  thêm  vài  chục
       ngàn người thì  Hà Nội  cũng không có  quyển  oán  trách Nixon  ta  -  bởi vài
       chục  ngàn  vẫn  ít so với  một  triệu  hay nhiều hơn.  Có  thêm vài  chiến  dịch
       Linebacker  nữa dành  cho  Hà Nội và  miền  Bắc Việt Nam vẫn  chưa phải là
       tội ác đối với người Mỹ - bởi phía sau đó là việc Mỹ rút quân, là hòa bình
       được  lập  lại  cho  Việt  Nam.  Việt  Nam  cần  hòa  bình  hơn  Mỹ.  Hòa  bình
       cho  Việt  Nam  là  may mắn  cho  Dân  tộc  Việt  Nam,  là  ân  huệ  của  ơn  trên
       đối với  dân  tộc cứng đầu,  ương ngạnh  nẩy rồi.  Vi vậy Việt Nam không có
       quyền  đòi  hỏi,  không  có  quyền  kết tội  Mỹ,  không  có  quyền  kết  tội  Nixon
       ta.  Cứ  nhởn  nhơ một  nhiệm  kỳ tổng thống nữa  rồi  rút quân  cũng  có  sao
       đâu?  Kẻ  thấp  cổ  bé  miệng không được  quyển  đòi hỏi, yêu sách.  Nước lớn
   276   277   278   279   280   281   282   283   284   285   286