Page 287 - nguoi anh hung chan dat
P. 287
288 T rú c Phương
* * * $ ? * *
Thằng Hùng nhìn đám trẻ mà thích chí, mở miệng lí nhí hát theo
lời bài hát chưa kịp thuộc. Sau đó, nó nhìn mấy tên Mỹ to khệnh, mặt mũi
bơ phờ, rồi nhìn bố:
- Đáng đời mấy tên Mỹ chơi xấu, ném bom làm con sợ... Mà có ai
cho mấy tên Mỹ ấy ăn cơm không ba?
- Có, ở trại giam người ta cho mấy tên Mỹ ấy ăn để nó được sống,
rồi mai mốt trả nó về với cha mẹ, vợ con nó...
- Chắc mấy tên Mỹ ấy nhớ nhà lắm, hả ba?
- Đáng đời nó. Bận nẩy chúng nó sắp thua rồi. Ba mẹ sắp đưa hai
đứa con về thăm ông bà nội, ông bà ngoại ở miển Nam rồi, hai con trai à.
- Ôi, sướng quá. Con để dành cho nội và ngoại bánh lương khô...
- Em ũng ể ành...
- Ngoan. Ta về thôi, kẻo mẹ đợi.
Cái loa bên đường phát bài hát của đài vang vang:
“Giờ thề một lòng vượt trên lưng gió, quyết chiến thắng...
Ta là đàn chim bay trên trời cao xanh
Không quân Việt Nam vút lên ngàn mây gió...”
Vừa đạp xe ngang cầu Long Biên, Bảy vừa huýt sáo, bài ca “Biên đội
ta xuất kích” cho hai thằng con nghe.
Vài tia nắng của ngày đông sáng lên bên màn sương mù.
Mấy chiếc xe đặc chủng to, dài chưa từng thấy xuất hiện ở Việt Nam
nặng nề chạy trên đường với những quả đạn thật to:
- Ba, đạn hay gì mà to vậy ba?
- Đó là tên lửa SAM-3 của bạn Liên Xô vừa viện trợ cho Việt Nam
ta đánh máy bay Mỹ đấy con. Nếu có SAM-3 mấy hôm trước thì máy bay
Mỹ còn rớt nhiều nữa, các con à. Loại vũ khí nẩy mạnh khiếp lắm!
- Vậy hả ba. Mà máy bay Mỹ đi hết rồi...?
- Thì ta lấy nó mà bảo vệ hòa bình, con trai. Hòa bình cũng cẩn có
tên lửa con à.

