Page 286 - nguoi anh hung chan dat
P. 286
Người anh hùng ch ân đất 287
- Có nghĩ, nhưng Tổ quốc là trên hết.
- Cảm ơn anh!
- Vâng. Chào các anh! Ta vào ăn bánh tôm rồi về thôi, hai con.
- Dạ...
Mất 20 phút cho một đĩa bánh tôm. Thật ngon và thật vui khi ba
cha con được đi chơi trong không khí thanh bình tuyệt đẹp bên hồ Trúc
Bạch, Hổ Tây của Hà Nội - Thăng Long sau 12 ngày đêm kẻ thù rắp tâm
hủy diệt. Niềm vui và sự sống vẫn còn. Thủ đô anh hùng vẫn hiên ngang
và quyến rũ dưới vòm trời Việt Nam lãng mạn, mộng mơ và ngạo nghễ.
Thật thiêng liêng và đầy cảm thức trong lòng. Giá như còn có Mẫn, giá
như có Mẫn trong những ngày nẩy...!? Bảy chợt nhớ đến bạn. Nếu Mẫn
kịp cưới nhau ngày ấy, bây giờ, có lẽ cũng có thằng cu bằng tuổi với cu
Quân nhà Bảy. Thật thương cho bạn. Chợt buồn.
Trên đường qua sân bay Gia Lâm, hai đứa bé trố mắt khi nhìn thấy
ba tên tù binh Mỹ bị băng bó trắng người, mặt mày xây xước, máu me,
đang được bà con dân quân đánh đi trên chiếc xe trâu, vội hỏi:
- Ba, ai mà kỳ lạ vậy ba?
- Tù binh Mỹ đấy, hai con trai. Chúng nó rơi máy bay, nhảy dù
xuống đất, bị bà con dân quân ta bắt đưa về trại giam Hỏa Lò.
Từ phía con hẻm ngang đường, một đám trẻ con, đứa mặc quần,
đứa vận áo, đứa đội mũ rơm vừa chạy ra đẩu hẻm vừa vỗ tay hát một
điệu nhạc Tây.
“Ngồi trên chiếc F-41
Bay ra Bắc Việt
Bị phòng không - không quân bắn
Máy bay tôi rơi
Tôi lộn nhào...
Là... lá... la...
Đi xe bò về Hilton sống cô đơn...”
Cứ thế một bản nhạc Tây “tự chế’ của chính tù binh phi công Mỹ
được đám trẻ con điệp khúc, hát dài theo chiếc xe trâu lọc cọc đi trên
đường đưa mấy tên tù binh Mỹ về phía bên kia cầu Long Biên vào nội
thành Hà Nội.

