Page 288 - nguoi anh hung chan dat
P. 288
Người anh hùng ch ân đất 289
- Dạ. Con biết rồi. Ba đạp nhanh về cho kịp mẹ đi.
- Chắc mẹ đã thổi cơm xong. Hôm naỵ nhà ta có một ngày vui như
Tết, các con của ba.
Và Bảy lại huýt sáo cho các con nghe bài ca Không quân Việt Nam
đánh giặc.
Ai đó bên đường lại ngâm họa mấy câu thơ của nhà thơ Tố Hữu:
“O du kích nhỏ giương cao súng
Thẳng Mỹ lênh khênh bước cúi đầu
Ra thế! To gan hơn béo bụng
Anh hùng đâu cứ phải mày râu...”
Về đến doanh trại, không ngờ thằng bạn Nam Bộ - quê Cấn Thơ,
quen thân hồi xuống tàu đi tập kết, trước cùng học lái may bay J-8 ở Hải
Phòng, sau đó nhận nhiệm vụ đi học ngành radar dẫn đường cho các máy
bay tiêm kích rồi về nước phục vụ từ mấy năm nay - đã bao nhiêu lần
dẫn đường phục vụ cho Bảy và các đổng đội khác bắn rơi nhiều máy bay
tiêm kích, cường kích của địch - lại có mặt đợi Bảy từ sớm. Thật là một
buổi trùng phùng!
Lâu lắm rồi không được dịp uống rượu, hôm nay Bảy báo cáo và
xin phép Ban Chỉ huy Trung đoàn được chơi một trận cho đã, vừa mừng
chiến thắng, mừng gặp bạn, mừng cả gia đình bình yên sau 12 ngày đêm
sập sùi máu lửa sống mái với quân thù. Mừng muộn Noel và mừng sớm
Tết Tây.
Cùng với Võ Văn Mẫn, người bạn có tên Lê Thiết Hùng vừa đến với
Bảy sau chiến dịch long trời lở đất 12 ngày đêm, là người gần gũi, hay tâm
sự cùng nhau từ lúc xuống tàu tập kết ra Bắc cho đến lúc được biên chế
về Sư đoàn 338, đi học văn hóa ở Lạng Sơn, được chọn đào tạo phi công,
cùng học trường đào tạo lái máy bay Sơ cấp, Trung cấp ở Hải Phòng.
Hùng lớn hơn Bảy vài tuổi, đã học trung học năm thứ hai, tham gia Cách
mạng từ 1949 tại Tinh đội Sóc Trăng, về phương diện kháng chiến thì
được xem như bậc đàn anh. Tuy nhiên, hai người cứ xem nhau như bạn
bè, vì hợp tính nhau, cởi mở, thích nói chuyện làng quê, nhất là chuyện
về các dòng sông, con rạch và thú bắt cá đồng mùa nước dâng, nước cạn.

