Page 304 - nguoi anh hung chan dat
P. 304

TRỞ VẼ VỚI NOI ĐÃ RA ĐI




                  ống  ở  Sài  Gòn  với  hai  đứa  con  trai  năm  năm,  lo  cho  các  con
                  xong  chuyện  học  hành,  yên  bề  gia  thất,  về  thị  xã  Sa  Đéc  sống
             S với  con  gái  Út vài  năm,  Nguyễn  Văn  Bảy  quyết  định  cùng phu
       nhân  -  người  yêu  dấu  của hơn  30  năm  trước  -  thu xếp  hành  trang  trở về
       quê sống hẳn như lời ước nguyện từ bấy lâu nay Trở lại với cuộc đời nông
       dân, trở về với đất. Một vòng quay của số phận. Một chu kỳ của đời người.
       Ngày cắt chiếc quần  dài làm  hai  cái quần xà lỏn với hai chiếc  áo bà ba vải
       săn-đầm một rách, một sờn ra đi cho đến bây giờ, đã có lãi gấp trăm ngàn
       lần,  còn  nuối  tiếc  gì  nữa  mà  không  về  với  vườn  rau  ao  cá,  cày  cuốc  làm
       vui,  tháng  ngày thanh  bẩn  tự  tại.  Đó  chẳng phải  là  thú  điền  viên  của bậc
       vương  giả  ngày xưa  sao?  Ta  không  vương  giả,  nhưng  ta  có  thể làm  được
       người  nông  dân  tự  do,  hào  sảng  với  bụi  lúa,  củ  khoai,  đầm  sen,  ao  súng,
       mồ  hôi  chảy ướt  nụ  cười.
             Không  muốn  vợ  khổ  cực  trong  những  ngày  đầu,  Nguyễn  Vàn  Bảy đi
       tiền trạm một mình thực địa và chuẩn bị túp lều tranh “mở cõi” như ông cha
       ngày trước  trong kiếp lưu  dân.Trước  hết là  học  người  cách  lên bờ bao  xung
       quanh  vuông  đất  của  mẹ  cha  chia  phần  sau  khi  phương  thức  sản  xuất  Tạp
       đoàn  tan  rã,  trả  lại.  Lấy  bờ  bao  làm  liếp  trồng  vườn,  rẫy.  Lấy  vòng  mương
       bao làm ao  nuôi  cá, trồng súng,  ương sen.  Vuông đất bằng còn lại  6.000  mét
       vuông thì dùng làm ruộng. Chuẩn bị sẵn công cụ và tiền, cùng kế hoạch thuê
       mướn  nhân  công,  máy móc,  Bảy khăn  gói  từ biệt vợ con  làm  lại  cuộc  hành
       trình  ngược với tuổi  mười  bảy bẻ gãy sừng trâu ngày trước.  Một  hành  khúc
       trở về cùng tiếng gọi thiêng liêng nguổn cội giục giã trong lòng.  Và ngày đẩu
       tiên  trở lại với  đất,  nhìn  mặt  trời  đi  vòng  từ  Đông  sang  Tây mới xao  xuyến
       làm  sao,  mới  lạ  làm  sao,  mới  thương  nhớ  làm  sao!?  Bây  giờ  Bảy  mới  thấy
       người biết làm thơ là đặc ân của tạo hóa, không phải ai muốn mà được. Một
       cuộc đời, một cuộc hành trình qua muôn trùng thiên lý, rồi lại trở về như hết
       một vòng tròn sinh phận, nó thi vị làm sao, vậy mà chẳng làm được một câu
       thơ mảy may, con cỏn để tặng riêng mình. Thật đáng tiếc!
   299   300   301   302   303   304   305   306   307   308   309