Page 319 - nguoi anh hung chan dat
P. 319

320                         T rú c Phương





              -  Chiến  tranh  mà...  Nếu  chú  Bảỵ không  bắn  hạ  ba  con  thì  chú  Bảy
        sẽ  bị  ba  con  bắn  hạ,  và  cái  nhà  chú  thím  hôm  nay  cũng  đâu  còn  người
        đứng  nói  với  con  gái  mấy lời  chẳng  ai  muốn  nói  nầy.  Chú  không  có  lỗi,
        nhưng  nhìn  con  gái  đi  tìm  cha,  chú buồn  đâu khác gì  người  có  lỗi  đã gây
        ra cái buồn cho  cháu và mẹ cháu,  ông bà hai bên nội ngoại của cháu.  Một
        lẩn  nữa,  chú  thành  thật  chia buồn  cùng con  gái...
              Người  phiên  dịch  cứ  ngậm  ngùi  dịch  với  nước  mắt  lưng  tròng.
        Tiếng  Việt  Nam  thành  tiếng  Mỹ,  tiếng  Mỹ  thành  tiếng  Việt  Nam.  Cả  hai
        thứ  tiếng  cơ hồ  đều có  nước mắt vừa đắng vừa  ngọt vừa  cay xé, vừa  mặn
        thấm  đến  tận  đáy lòng.

              Cô  gái  Mỹ ngập  ngừng:
              -  Dạ,  cháu  cảm  ơn  chú,  cảm  ơn  bà  con  Việt  Nam  đã  dành  cho
        cháu  những  phút  giây  thật  ấm  lòng.  Mong  rằng  ở  đâu  đó,  ba  cháu  sẽ
        nghe  chú  nói  mà  không  phải  buồn  nữa.  Cháu  sẽ  mang  câu  chuyện  Việt
        Nam  ngày  hôm  nay  tại  làng  quê  yên  bình  nầy  về  kể  lại  cho  mẹ  cháu
        nghe.  Cháu  cũng  hy  vọng  ngày  nào  đó  Mẹ  cháu  cũng  sẽ  đến  được  Hà
        Nội  -  Việt Nam và đến  nơi  nầy.  Cháu không thích  chiến  tranh.  Cháu  cầu
        mong  đất  nước  Việt  Nam  tươi  đẹp,  nhân  dân  Việt  Nam  hiển  lành  thân
        thiện  sẽ  mãi  mãi  không  còn  chiến  tranh,  mọi  người  được  sống  trong
        cảnh  thanh  bình,  yên  vui  và  hạnh  phúc.  Dạ,  cháu  kính  chào  chú  Bảy và
        bà  con.  Cảm ơn  chú  Bảy,  thím  Bảy và bà con  đã  dành  cho  cháu và đoàn
        đi  sự  đón  tiếp  thân  tình,  nồng  hậu...
               Sau mấy giây phút lặng im, Nguyễn Văn Bảy nâng ly mời mọi người.

              -  Chúc  những  người  bạn  Mỹ  của  tôi  và  của  chúng  ta  có  chuyến  đi
        về Việt Nam  thật đáng nhớ.  Xin  mời!

               Được  mấy tuần  rượu,  thức  ăn,  món  nhắm  đơm  đầy vào bát  những
        người  bạn  Mỹ  với  lời  giục  “Ăn  đi,  ăn  nhiều  vào  để  nhớ  làng  quê  Việt
        Nam...  Đây  là  món  cá  hấp.  Đây  là  món  cá  chiên  xù.  Đây  là  món  cá  lóc
        nướng trui.  Đây là món gà hấp hèm.  Đây là món vịt đổng nướng đất sét...”
               Khi  có  những  tràng  cười  và  tiếng  vỗ  tay,  người  được  giới  thiệu  là
        Trung  tướng  Không  quân  mới  đứng  lên  giới  thiệu  ngược  lại  người  giới
        thiệu ban  đầu.
              -  Kính  thưa  quý  vị.  Anh  Charlie  Plum  bạn  tôi  đây,  người  bị  tên
        lửa  bắn  hạ,  may  mắn  kịp  bung  dù,  thoát  thân  và  bị  bắt  làm  tù  binh,
   314   315   316   317   318   319   320   321   322   323   324