Page 317 - nguoi anh hung chan dat
P. 317

318                         T rú c  Phương





     nơi  cò  kêu  khỉ  hát,  giữa  đổng  giữa  bưng  nẩy.  Vui  như  mở  hội  làng  quê.
     Tiếng cười  nói vang  ấm  cả  một  khúc  kinh.  Mấy người  khách  lạ thích  thú
     nhìn quan cảnh tiếp khách nồng nhiệt của những người  nông dân  tay lấm
     chân  bùn  Việt Nam.
            Người phiến  dịch  hồ  hởi  nói với  các vị khách  rằng:
           -  Đó là sự hào  sảng trong  tính  cách  của người dân  Nam  Bộ  mà xưa
     nay ta  nghe  nói  đấy,  quý vị.  Thật là  sảng khoái  làm  sao.
           Đằng  kia,  ba  chiếc  bàn  tròn  đã  được  dọn  ra  ngoài  giữa  sân  -  phía
     dưới  cái phù hiệu  Không  quân  Nhân  dân  trước  nhà,  bên  cạnh  những  cây
     điệp  đỏ,  điệp  vàng  và  những  dây  bìm  bìm  hoa  tím  lay  phay  những  chú
     bướm vàng cùng những  đàn  ong mật.

            Nguyễn  Văn  Bảy  thay  vội  quẩn  áo  rồi  dẫn  những  người  khách  đi
     tham  quan  khu  ruộng,  rẫy và cả vườn  cây ăn  trái  của mình.  Nào  lúa,  nào
     sen,  nào  súng,  nào  bưởi,  cam,  ổi,  mận  và  rau  cải,  bông  bí,  bông  bầu,  với
     chim  cò  bay đầy trời xanh.  Một vòng mương bao  chỗ  nào  cũng thấy từng
     bầy cá  kéo  nhau  ăn  mồi  mỗi  lẩn  có  người  thảy thức  ăn  xuống  nước.  Một
     bức tranh đồng quê thanh bình, yên ả và rất xa xưa trong mắt các cựu phi
     công Mỹ.
           Khi  người nông dân  Nguyễn  Văn  Bảy đưa  các vị khách  đặc biệt của
     mình  và  của  cả  xóm  Kinh  vào  nhà  thì  ba  chiếc  bàn  tròn  đã  đầy  ắp  thức
     ăn,  món  nhậu  với  những  chai  rượu  đặc  sản  tự  cất  trong  veo  cùng  những
     chiếc  ly thủy tinh  nhỏ  đặt xung quanh  theo vị trí mỗi người.
           Khi  mọi  người  ngồi vào  bàn,  Nguyễn  Văn  Bảy phát  biểu  đôi  lời  thủ
     tục vắn  tắt trước  các vị khách  quý:

           -  Thưa  các  bạn!  Thưa  bà  con!  Hôm  nay  nhà  tôi  cùng  bà  con  trong
     xóm  hân  hạnh  được  tiếp  đón  những  người bạn  từ  Hoa  Kỳ xa xôi  đến với
     làng  quê  chúng  ta.  Đây là  đoàn  khách  Tây phương  đẩu  tiên  đến  với  xóm
     Kinh  nầy.  Tôi xin thay mặt gia đình và bà con  ở đây nhiệt liệt chào  mừng
     quý  khách  -  những  người  bạn,  những  người  sẽ  là  anh  em,  bạn  bè  thân
     thiết  với  nhau  kể  từ  phút  giây  nẩy!  Bốn  mươi  năm  sau  ngày  giải  phóng
     miền  Nam,  thống  nhất  đất  nước,  nhiều  niềm  vui  đã  đến  với  gia  đình  tôi
     và  bà  con,  nhưng  niềm  vui  đón  tiếp  những  người  bạn  Mỹ  thì  mới  lẩn
     đẩu.  Chúng ta nâng cốc chúc mừng sự xích lại gần nhau của nước Mỹ với
     nước  Việt  Nam,  giữa  người  Mỹ với  người  Việt  Nam!  Xin  mời  các  bạn  và
     bà  con  ta  cùng nâng ly.  Một trăm  phần  trăm,  xin  mời!
   312   313   314   315   316   317   318   319   320   321   322